Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 143
⬅ Trước Tiếp ➡
"Kỷ Viêm, tôi còn nhỏ, nhưng không phải loại người mềm yếu, không chịu nổi kích thích, tôi không muốn chỉ trích anh không có trách nhiệm, sáng nắng chiều mưa, cũng sẽ không vì anh mà tự trách bản thân, bởi vì trong đoạn cảm tình này, tôi không thẹn với lương tâm. Cho nên, sau này hi vọng anh đừng xuất hiện trước mặt tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh."
Nói xong những lời này đã lấy hết toàn bộ sức lực của cô. Cho dù ngữ khí cứng rắn, nhưng gương mặt đỏ ửng, hơi thở gấp gáp, đã tỏ rõ sự nhút nhát trong lòng cô.
Một thời gian không gặp, cô gầy đi, xương hàm nhô lên, ngũ quan càng tinh xảo.
Tuyết càng ngày càng lớn, bông tuyết lả tả rơi, có những bông đậu trên đỉnh đầu cô, môi hồng đóng mở, cái lưỡi như ẩn như hiện, Kỷ Viêm nhìn đến thất thần, hoảng hốt nhớ lại những lúc hai người hôn môi, đôi môi mềm mại, cái lưỡi ướt át, dụ hoặc tận xương.
Cổ họng đột nhiên khô rát, ánh mắt Kỷ Viêm càng ngày càng trầm.
Giang Miểu rũ mắt, căn bản không dám nhìn anh, bị anh nhìn chăm chú, cô cảm thấy cả người khó chịu.
Thấy anh trầm mặc không nói, cô cũng không muốn dây dưa thêm, lúc cô xoay người định chạy trốn, Kỷ Viêm mới mở miệng, "Chờ anh một chút."
Nói xong, anh chạy tới chỗ xe Jeep đen đỗ cách đó không xa, lúc quay về, trong tay nhiều thêm một chiếc khăn quàng cổ xám kiểu nam, kiểu dáng cũ kĩ, nhưng khá ấm áp.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Giang Miểu, anh tự nhiên giúp cô quàng khăn quàng cổ, khăn quàng cổ rất lớn, che hết khuôn mặt nhỏ, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh.
"Sau này mặc nhiều một chút, đừng để bị bệnh."
Kỷ Viêm ôn hòa, giống như các bậc cha chú hiền lành, "Em đã gọi anh là chú, anh có nghĩa vụ chăm sóc em."
Trên khăn quàng cổ có mùi của anh, là mùi xà phòng hương chanh thơm mát, còn lẫn chút mùi thuốc lá nhàn nhạt, cô nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra cảnh anh nghiêng đầu hút thuốc, đường cong xương hàm lưu loát.
Cô ngẩn ngơ vài giây, chút khí thế vừa rồi bị Kỷ Viêm nhẹ nhàng phá giải, Giang Miểu lấy lại tinh thần, hung tợn trừng anh một cái, xoay người chạy trối chết.
Nửa giờ sau, Giang Miểu ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt chán chường nhìn chằm chằm khăn quàng cổ trên bàn trà, thầm ảo não, mình chỉ vừa lơ đãng một cái đã mang "Viên đạn bọc đường" của kẻ địch về nhà.
Cô đang rối rắm không biết nên xử lý cái vật nguy hiểm này thế nào thì Hoa Nhài gọi điện thoại tới.
Hoa Nhài mặt mày hớn hở giới thiệu với cô đàn ông chất lượng tốt, lần thứ 1001 hỏi cô có muốn gặp mặt tìm hiểu một chút. Lần này, Hoa Nhài chỉ thuận miệng hỏi thôi, ai ngờ Giang Miểu nghe xong trầm tư một lát, nhẹ nhàng đồng ý: "Được."
Hoa Nhài shock, "Cậu đồng ý?"
"Ừ."
Giang Miểu quyết định rồi, ánh mắt kiên định, "Không phải cậu nói cách quên một người tốt nhất chính là tìm niềm vui mới sao? Thời gian quá mờ ảo, niềm vui mới mới là lựa chọn chính xác nhất."
Hoa Nhài vui mừng, "Được nha, thỏ trắng nhỏ cuối cùng cũng xuất sư, đá bay sói xám."
Cúp điện thoại, Giang Miểu đứng dậy gấp khăn quàng cổ lại, nhét vào góc sâu nhất trong tủ quần áo.
Trong lòng còn hờn dỗi, càng nghĩ càng tức.
Anh đã gấp gáp đi xem mắt, sao cô còn ngớ ngẩn đứng tại chỗ?
Không phải chỉ là xem mắt thôi sao?
Cô cũng đi.

⬅ Trước Tiếp ➡