Giang Miểu đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "Cực kỳ", giúp anh "tẩy trắng", "Chú Kỷ chưa bao giờ sẽ đùa bỡn phụ nữ, anh chỉ biết khinh dễ cô gái nhỏ, khinh dễ cô gái nhà người ta tuổi nhỏ thiếu hiểu biết, ngây ngô dễ lừa, người tốt nhất thế giới chính là anh!"
Bà ngoại và Ngô Ngâm cùng sửng sốt.
Ngược lại, ánh mắt Kỷ Viêm cao thâm khó đoán, nghiêm túc nhìn còn có thể phát hiện ra ý cười nhợt nhạt nơi khóe môi.
Nói tới thế này, có ngốc cũng có thể nhìn ra chỗ không ổn, bà ngoại nhìn vẻ mặt phẫn hận của Giang Miểu, lại nhìn Kỷ Viêm vẫn luôn yên lặng, nghiêng đầu hoang mang.
Ngô Ngâm chớp chớp mắt, "Miểu Miểu, có phải em có hiểu lầm gì với Kỷ Viêm không?"
"Em không thân với anh ta."
Cô lại chuyển đề tài, "Vừa rồi là em nói bừa đấy, chị đừng tin là thật."
Giang Miểu đứng dậy, nghĩ đến vừa rồi nhất thời xúc động nói ra những lời đó, chắc chắn lại khiến bà ngoại đau đầu, cô hối hận xanh ruột.
"Trường học còn có việc, cháu không ăn cơm với mọi người được, chúc chị và chú Kỷ thành đôi, hạnh phúc mỹ mãn."
Cô bỏ lại một câu, không màng tới bà ngoại gọi lại, trốn chạy ra ngoài.
Cửa phòng "Phanh" một tiếng đóng lại, Kỷ Viêm vẫn luôn im lặng cũng thuận thế đứng lên.
"Xin lỗi, cháu đi toilet."
Edit: Tiểu Y Y
Lúc Kỷ Viêm đuổi tới, Giang Miểu đã đi tới cửa tiệm cơm.
Trời đổ tuyết lớn, bông tuyết trắng rơi xuống, hòa tan, mặt đất ẩm ướt trơn trượt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô đi gấp, mũ và khăn quàng cổ đều vứt ở ghế lô, từ trong phòng có máy sưởi phòng chạy ra ngoài trời tuyết, cả người lạnh đến run lên.
Xe của cô đỗ ngay ở phố đối diện, nền tuyết khá trơn nên Giang Miểu phải đi chậm lại, Kỷ Viêm đuổi kịp, kéo tay cô.
Độ ấm quen thuộc từ cánh tay lan đến lồng ngực, tim bắt đầu mất khống chế nhảy loạn, miệng nhỏ thở hổn hển, Giang Miểu bình tĩnh vài giây mới xoay người, trưng ra nụ cười vô hại.
"Chú Kỷ, có việc gì sao?"
Kỷ Viêm trầm mặc nhìn cô, thực ra, vừa rồi đầu óc nóng lên liền đuổi theo cô ra đây để giải thích rõ ràng chuyện hôm nay.
Bà ngoại không ngại gió tuyết đến đây hẹn gặp mặt, cho dù anh muốn kháng cự, nhưng về tình về lý vẫn phải lộ cái mặt, giả bộ xem mắt thôi mà, việc này anh làm không ít lần, lần này cũng không ngoại lệ.
Nhưng lời nói đã tới miệng, lại thấy oán trách trong ánh mắt cô, anh mới hậu tri hậu giác nhớ ra, mình đã không có tư cách giải thích.
Anh nhìn chiếc xe con đỗ ở phố đối diện, thấp giọng nói: "Đường lớn khá trơn, anh đưa em về."
Giang Miểu lạnh nhạt, ương ngạnh nói, "Không cần."
Cô nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Chú Kỷ, xin hỏi bây giờ chú lấy thân phận gì quản tôi?"
Cô hừ một tiếng, cười, "Cảnh sát nhân dân?"
Kỷ Viêm sửng sốt, điềm đạm đáp: "Bằng quan hệ của anh và Ngô lão đội trưởng, anh có tư cách quản em."
Giang Miểu hất tay anh ra, đáy mắt toàn sương mù, cô giống như nhìn thấy một bản thân khác, tỉnh táo, lạnh lùng.
Gằn từng chữ: "Một cái lý do dùng từ lúc bắt đầu đến kết thúc, anh không cảm thấy phiền, nhưng tôi thấy buồn cười."