Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 141
⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì cho dù chỉ liếc mắt một cái, cô cũng cảm thấy khó chịu, không thở nổi.
Lúc Kỷ Viêm tới liền biết mục đích thật sự của bữa cơm hôm nay, bà ngoại lo lắng cho hôn nhân của anh cũng không phải mới một hai ngày, đặc biệt sau khi nghe nói mẹ Kỷ uống thuốc ngủ tự sát, càng vội vàng muốn giúp anh chọn một cô vợ hiền.
Trước đó, bà ngoại từng hẹn anh không dưới năm lần, mỗi lần anh đều mượn cớ thoái thác, ai ngờ bà lại chạy thẳng tới đây, anh cũng bó tay, đành phải căng da đầu đi tới, không thể từ chối tâm ý của bà được.
Chỉ là anh không nghĩ tới, trong phòng sẽ nhiều thêm một người, còn là người lúc này không nên xuất hiện nhất, đồng thời cũng là người làm anh ngày đêm nhớ nhung.
Anh lý trí thu hồi ánh mắt, nhìn bà ngoại, "Cháu xin lỗi, tuyết lớn khiến đường trơn quá, cháu đến muộn."
"An toàn quan trọng."
Bà ngoại tươi cười như hoa, "Mau ngồi đi."
Nói xong, bà ngoại đẩy Kỷ Viêm xuống ngồi cạnh Ngô Ngâm, liên tục nhắc nhở lúc ăn cơm phải chăm sóc cô ấy.
Kỷ Viêm tính tình đạm mạc, đặc biệt không biết cách giao tiếp với người lạ khác phái, ngồi được mười phút, một câu cũng không nói, chén đũa không chạm, quy quy củ củ ngồi yên.
Bà ngoại vừa thấy anh bày ra dáng vẻ đầu gỗ, vừa muốn mở miệng giới thiệu, ai ngờ Ngô Ngâm bên cạnh chủ động vươn tay, tự giới thiệu, "Xin chào, em là Ngô Ngâm."
Kỷ Viêm cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn, lại theo bản năng nhìn Giang Miểu cách đó hai vị trí, cô gái nhỏ rũ mắt nghịch ngón tay, không thèm để ý tới bên này.
Sau đó, anh nhẹ nhàng nắm tay cô ta, thanh âm bình tĩnh, "Kỷ Viêm."
Bà ngoại vui vẻ ra mặt, "Lần đầu tiên gặp mặt sẽ có chút không tự nhiên, về sau ở chung nhiều sẽ quen thôi."
"Ngô Ngâm là y tá ở bệnh viện trung tâm thành phố, giống cháu, đều làm công việc vì nhân dân phục vụ, hai người chắc sẽ có nhiều đề tài chung."
Lúc nói chuyện, cánh tay còn thọc sang Giang Miểu, "Bé cưng, cháu nói có đúng không?"
Giang Miểu xụ mặt nhỏ giọng lẩm bẩm, "Lính cứu hỏa bận rộn như vậy, bình thường nói với nhau hai câu cũng khó, làm sao có thời giờ đi tìm đề tài."
"Khụ khụ.."
Bà ngoại thiếu chút nữa hụt hơi, nha đầu này, tới quấy rối hả?
"Đứa nhỏ này chỉ nói bừa thôi, ông ngoại cháu chính là lính cứu hỏa, chúng ta vẫn hạnh phúc, nâng đỡ nhau cả đời đó thôi.."
Giang Miểu không khách khí nói: "Đó là ông ngoại làm người có trách nhiệm, nhưng không phải tất cả các lính cứu hỏa trên thế giới đều như vậy, nếu vận khí không tốt, nói không chừng sẽ gặp phải mấy tên chuyên môn đùa giỡn tình cảm."
"Bé cưng!"
Mặt bà ngoại hết đỏ lại trắng, vất vả lắm mới cứu vãn được, lại bị cô nhóc này làm loạn hết lên, không khí lại trùng xuống.
Bà đánh mắt ra hiệu cho Giang Miểu, "Trên đời này có người tốt sẽ có người xấu, nhưng bà tin chú Kỷ của cháu nhất định là người tốt chính trực, đúng không?"
Giang Miểu nghẹn một ngụm tức giận không có chỗ phát tiết, nhưng bà ngoại đã liếc qua, ánh mắt uy hiếp rất rõ ràng.
Cô đơn giản trả lời, "Không sai, anh ấy chính là người cực kỳ tốt."

⬅ Trước Tiếp ➡