Giang Miểu vào tai này ra tai kia, không thèm cãi nhau, ăn xong liền trốn vào thư phòng, cùng ba Giang luyện thư pháp, vẽ tranh, cảm tình giữa hai cha con càng ngày càng tăng.
Nhưng vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, Giang Miểu vẫn sẽ mất ngủ, WeChat của Kỷ Viêm, cô không xóa, những đoạn hội thoại giữa hai người, cô lăn qua lộn lại, xem không biết bao nhiêu lần, mỗi lần xem xong, tim lại đau.
Từ lúc hai người động tâm, ái muội ngọt ngào, đến sau này tin nhắn càng ngày càng ngắn gọn, cuối cùng, toàn bộ giao diện chỉ còn mình cô một vai.
Cô nghĩ, chân lý tình yêu có lẽ là như thế.
Lúc bắt đầu như pháo hoa sáng lạn, sau khi ánh sáng biến mất, chỉ còn lại vệt đen trên đất.
Lại đến thứ bảy, Giang Miểu đang trong thư viện đọc sách đột nhiên nhận được điện thoại từ bà ngoại, bà cố ý đi từ huyện thành vào thành phố, nói là có một bữa tiệc đặc biệt, muốn Giang Miểu cùng tham gia.
Giang Miểu đã lâu không gặp bà ngoại, rất nhớ bà, nhận được điện thoại liền thu thập đồ đạc, chạy tới tiệm cơm.
Bên ngoài bông tuyết vẫn tung hoành, gió lạnh quất lên mặt, như dao băng.
Cô mặc áo lông vũ thật dày, mũ, khăn quàng cổ, bao tay trang bị không thiếu một thứ, tự bọc bản thân thành cái bánh chưng.
Đẩy cửa vào phòng, trong phòng chỉ có hai người, bà ngoại quần áo tinh xảo và một người phụ nữ khí chất ưu nhã.
Người phụ nữ này, Giang Miểu có quen biết, nếu nhớ không lầm, cô ấy là cháu gái của bà con xa của ông ngoại, lớn hơn Giang Miểu vài tuổi, hình như làm y tá tại một bệnh viện nổi tiếng, khí chất tốt, nhan sắc được, giơ tay nhấc chân đều rất nữ tính.
"Bé cưng, cháu đến rồi."
Bà ngoại vui vẻ giới thiệu với cô, "Nhìn xem đây là ai, còn nhớ chị họ Ngô Ngâm không?"
Giang Miểu chất phác gật đầu, "Chào chị."
Ngô Ngâm khẽ cười, ôn nhu nhẹ nhàng, "Miểu Miểu đã lớn như vậy rồi.. Lần cuối cùng gặp mặt, em mới mười mấy tuổi, nhoáng cái đã qua mấy năm, càng lớn càng xinh đẹp."
Bà ngoại cười phụ họa, "Trưởng thành rồi, tính tình cũng trở nên tinh quái, còn không ngoan bằng khi nhỏ đâu."
Nói xong, bà ngoại bảo Giang Miểu ngồi bên cạnh bà, mỉm cười hạ giọng nói: "Bữa cơm hôm nay đặc biệt quan trọng, chuyện này liên quan đến chuyện lớn cả đời của chị họ cháu, lát nữa thông minh lên chút, nói thêm mấy lời dễ nghe.."
Giang Miểu chớp mắt, "Chị họ chuẩn bị xem mắt ạ?"
"Ừ."
".. Với ai ạ?"
Bà ngoại cười thần bí, "Cháu đã từng gặp rồi.."
"Cháu từng gặp?"
Giang Miểu ngốc vài giây, đầu óc bắt đầu chọn lọc ra một vài gương mặt, còn chưa xác định xong mục tiêu, cửa phòng lại lần nữa bị đẩy ra.
Sau đó, một người đàn ông cao lớn xuất hiện trước mắt cô.
Áo khoác nâu, quần dài sẫm màu, bất kì bộ quần áo nào mặc trên người anh đều như được thiết kế riêng, eo hẹp chân dài, áo phông phác họa hình dáng cơ ngực rắn rỏi, tóc cắt gọn gàng, khuôn mặt nam tính, ánh mắt kiên định, lạnh nhạt, nhưng khi tầm mắt dừng trên mặt Giang Miểu, sắc mặt anh khẽ biến, gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Sau khi hai người chia tay, Giang Miểu vẫn sinh hoạt bình thường, cô cho rằng chính mình đã có đủ dũng khí đối mặt với anh, nhưng khi anh chân thật xuất hiện trước mắt cô, ý nghĩ đầu tiên, lại là chạy trốn.