Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 139
⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì chỉ có yêu, mới xứng khắc cốt ghi tâm.
Đa số mọi người khi thất tình, đều như cái xác không hồn.
Nhưng với những hiểu rõ cô, Giang Miểu quá bình thường, lại rất không bình thường.
Cô không bị đả kích đến mức không dậy nổi, cũng không u oán, hành vi cử chỉ không khác ngày thường, trong công việc không chút cẩu thả, sắp xếp thời gian vận động và học tập hợp lý, mỗi ngày đều được lên kế hoạch tỉ mỉ.
Luôn mỉm cười, chỉ là nụ cười đó, đôi khi còn khó coi hơn khóc, ngay cả Lý Thần cũng đau lòng không thôi, có thời gian liền kéo cô đi ra ngoài ăn cơm tụ hội, dùng hết biện pháp khiến cô vui vẻ.
Giang Miểu luôn cười cười từ chối, vỗ ngực tuyên bố mình không sao.
Nhưng mỗi cuối tuần, cô không rên một tiếng xuất hiện trong quán bar nhỏ của Hoa Nhài, ôm bình rượu ngồi một góc, an an tĩnh tĩnh uống.
Anh trai nhỏ trên sân khấu thật đáng yêu, ôm đàn ghi-ta thấp giọng ngâm nga bài hát tiếng Anh.
Đáy lòng Giang Miểu khó chịu, đáy mắt lại không có nước mắt, ánh mắt dại ra nhìn chằm chằm vòng sáng nhỏ màu vàng cam trên bàn, vẫn không nhúc nhích, giữ nguyên một tư thế, giống như người gỗ.
Hoa Nhài nhìn không nổi nữa, đi qua ôm cô vào trong ngực, đau lòng nói: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc ra sẽ dễ chịu hơn."
Giang Miểu lắc đầu, nhẹ giọng nói, "Không thể khóc, khóc rồi sẽ không dừng được."
"Miểu Miểu, không cần thiết vì loại người như Kỷ Viêm mà tra tấn bản thân như vậy."
"Mình không có tra tấn bản thân."
Giang Miểu ngẩng đầu, ánh mắt ướt át, hình như đã say, "Mình chỉ có chút sợ khi ở một mình thôi. Mình biết không nên, nhưng luôn không khống chế được mà nghĩ tới anh ấy. Hoa Nhài, cậu nói yêu đương sẽ khiến con người trưởng thành, nhưng sao cậu không nói lúc chia tay sẽ đau như vậy, nếu mình biết sớm, mình tình nguyện không có bắt đầu, cái gì cũng không cần.."
Hoa Nhài ôm chặt cô, "Nếu cậu tức giận, mình tìm người, giúp cậu dạy dỗ anh ta, chỉ cần cậu mở miệng, đứt tay đứt chân đều được.."
"Không cần."
Giang Miểu bỗng chốc cười rộ lên, ngây ngốc, "Còn không bằng cậu giới thiệu cho mình một ít rùa biển, cái này đáng tin cậy hơn."
Hoa Nhài bị chọc cười, ôn nhu sờ đầu cô.
"Miểu Miểu, sẽ tốt lên thôi.."
Lại qua thêm một tháng, Yên Thành chào đón mùa đông giá rét, bông tuyết bay tán loạn, rả rích suốt một tuần.
Cuối tháng ba Giang lại phải đi công tác, không hẹn ngày về, vì thế, số lần Giang Miểu về nhà ăn cơm cũng tăng lên.
Có lẽ mẹ Giang nghe được tiếng gió từ chỗ Hoa Nhài, kiềm chế tính tình chanh chua, còn gắp đồ ăn cho cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Mẹ Giang thường nhả ra một vài tin về Kỷ Viêm, đạp anh xuống nâng vị con trai hiệu trưởng "Tài giỏi" lên, cô nghe nhiều đến mức lỗ tai mọc kén. Nhưng cô thực sự chẳng còn tâm trạng đi xem mắt thêm lần nào nữa, cho nên mỗi lần đều trả lời có lệ.
Mẹ Giang bị thái độ của cô chọc giận, lại lộ bản tính, nghiến răng nghiến lợi mắng cô ngu xuẩn, ánh mắt cực kỳ kém cỏi.

⬅ Trước Tiếp ➡