Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 138
⬅ Trước Tiếp ➡
Không hề có dấu hiệu, một câu "Anh mệt mỏi" ,"Anh không thích em" là có thể dễ như trở bàn tay đẩy cô xuống vực sâu, không quan tâm sống chết, mặc kệ cô có nhận nổi đả kích như vậy hay không.
Khi núi băng sụp đổ, mọi ấm áp trước đó đều thành hư vô, tựa như bọt biển, chạm là vỡ.
Giang Miểu lau khô nước mắt, không muốn trong tình thế này, còn khiến cho bản thân trông chật vật, đáng thương.
Cô phải giữ lại chút tự tôn cuối cùng, bởi vì, cô còn phải dựa vào chút tôn nghiêm này, tự cứu bản thân ra khỏi vũng bùn lầy.
Giang Miểu đứng thẳng tắp, ánh mắt bình tĩnh khóa chặt ánh mắt anh, nhẹ giọng mở miệng hỏi: "Anh chắc chắn rồi?"
"Ừ."
"Được."
Giang Miểu hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, "Tôi đồng ý chia tay."
Kỷ Viêm nhìn chằm chằm đôi mắt cô, hốc mắt đỏ thẫm, phiếm ánh nước, lại cố chấp không muốn rơi nước mắt.
Cho dù anh đã hạ quyết tâm, nhưng nhìn cô như vậy, tim vẫn sẽ đau nhói.
"Giang Miểu.."
Giang Miểu nở nụ cười chua xót, cô xoay người đi được hai bước, lại đột nhiên dừng lại, trầm mặc thật lâu, ngữ khí bi thương, "Kỷ Viêm, những lời trước kia anh nói, tất cả đều là giả sao?"
"Lúc trước là thật."
Kỷ Viêm thấp giọng nói: "Hiện tại, cũng là thật."
"Ừm.."
Cô nhẹ giọng đáp, âm thanh run run, kiên định đi về phía trước, nhưng khuôn mặt đã sớm đầy nước mắt.
Nước mắt ướt nhẹp cằm, chảy dọc theo cần cổ trắng nõn, cuồn cuộn thấm vào cổ áo, nước mắt ấm áp bị gió lạnh thổi thành băng.
Cô hốt hoảng lên xe, máy móc khởi động xe.
Lái ra xe ra tới đường lớn, cô thong thả dừng ven đường, một tay đau khổ che ngực, ghé vào tay lái gào khóc, trút ra mọi ủy khuất, khổ sở.
Cô chưa từng yêu đương, càng chưa từng trải qua cảm giác chia tay, cô chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng như xoắn chặt lại, trái tim bị đâm từng nhát, máu tươi bắn khắp lồng ngực.
Loại đau đớn này, chỉ có đã từng trải qua mới biết, quả thực sống không bằng chết.
Kỷ Viêm đứng tại chỗ, nắm tay rũ bên người mãi không buông, lòng bàn tay đã thành vệt đỏ trắng.
Ánh mắt vẫn dừng tại nơi xe cô biến mất.
"Chuyện của mẹ anh, không nói cho cô ấy sao?"
Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói, Kỷ Viêm nhìn qua, Ninh Hạ vốn nên đi xa lại đang đứng cạnh anh.
Kỷ Viêm không trả lời, xoay người đi vào trong xe.
Ninh Hạ gọi anh, lại nói, "Kỷ Viêm, em cảm thấy anh bình tĩnh như vậy có chút tàn nhẫn."
Kỷ Viêm dừng bước, tầm mắt nhìn về phía trước, buồn bã nói: "Cho nên loại người như tôi, không đáng để chờ mong, cô cũng đừng lãng phí thời gian với tôi."
"Em biết.."
Ninh Hạ cúi đầu, cười tự giễu, "Em chăm sóc mẹ anh mấy năm nay, anh biết ơn em, cho nên dù anh hiểu rõ tâm tư của em, dù anh biết em chỉ lấy cớ đưa di vật tới tìm anh, anh vẫn khách khí tiếp đãi, không nói một câu nào khiến em khó xử, nhưng lòng em rõ ràng, anh không thích em."
Kỷ Viêm xoay người, sắc mặt vẫn lạnh như băng, "Chúng ta đều là người trưởng thành, có những lời tôi không nói, cô tự hiểu là được."
Ninh Hạ chưa từ bỏ ý định, hỏi, "Cô gái vừa rồi, anh thích cô ấy sao?"
Kỷ Viêm cúi đầu trầm mặc một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng, "Từ thích này, quá nông cạn."
Ninh Hạ cười khổ, "Em hiểu."
Thích đương nhiên là nông cạn.

⬅ Trước Tiếp ➡