Giang Miểu bị mắng cảm thấy tủi thân, những lời nói muốn nói tắc trong ngực, ngẩng đầu nhìn anh, thấy trong mắt anh toàn là không kiên nhẫn, mày nhíu chặt, những lời đó không nói nổi nữa.
Một người đang ở quen trong vại mật, một chút đau khổ cũng khiến cô không biết làm sao.
Cô điều chỉnh hô hấp, cố lấy dũng khí hỏi anh: "Sao anh không nhận điện thoại của em?"
Kỷ Viêm không cần nghĩ ngợi đáp, "Đang vội."
Giang Miểu không chấp nhận được loại thái độ này của anh, buột miệng thốt ra, "Vội hẹn hò với người phụ nữ khác sao?"
Kỷ Viêm nhìn chằm chằm khuôn mặt hồng rực của Giang Miểu, há miệng thở dốc, lời đến miệng lại thu lại, anh không phủ nhận.
Anh đột nhiên cam chịu, giống như cho cô một bạt tai hung ác, vành mắt đỏ lên, tầm mắt mờ dần, trái tim run rẩy, hình như có vật gì đó rất sắc đang cứa lên trái tim cô, máu tràn ra, khiến cô hô hấp khó khăn.
Kỷ Viêm mất tự nhiên dời tầm mắt, không dám nhìn dáng vẻ bi thương khổ sở của cô.
Anh khụ hai tiếng, cứng rắn hỏi: "Còn chuyện khác không?"
Giang Miểu nho nhỏ trước mặt anh, khí thế yếu ớt, đặc biệt sau khi bị anh dùng lời nói lạnh nhạt công kích, ngay cả hít thở cũng phải dùng hết sức lực toàn thân.
"Tối hôm qua anh đến tìm em?"
Kỷ Viêm bình tĩnh nhìn cô, không trả lời.
Giang Miểu theo đuổi không bỏ: "Vậy anh tối hôm qua.. Vì sao lại lỡ hẹn?"
Kỷ Viêm vẫn tiếp tục trầm mặc, dứt khoát ngậm miệng không đáp.
Giang Miểu thất thần nhìn anh, cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống, khóc nức nở, "Bây giờ đến lý do anh cũng không muốn nghĩ sao?"
Hai tay Giang Miểu túm chặt vạt áo, không muốn khóc lóc chật vật, nhưng cô hoàn toàn không khống chế được, cúi đầu rơi nước mắt, "Nhưng.. Anh đã đồng ý với em, anh đã nói lần này nhất định sẽ không, rõ ràng anh đã nói.."
Kỷ Viêm lãnh đạm nhìn cô, đột nhiên lên tiếng, "Giang Miểu."
Giang Miểu kinh ngạc một giây, đột nhiên nhận ra anh đang gọi tên đầy đủ của mình, cô cực kì khó chịu, hai tay hoảng loạn lau nước mắt, nhưng càng lau càng nhiều, nước mắt không dừng nổi.
Cô căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao chỉ trong một đêm, mọi thứ đều thay đổi, anh giống như biến thành người khác, lạnh nhạt làm cô trái tim băng giá, dùng lời nói sắc bén, đâm vào trái tim cô, đau quá, đau quá.
Kỷ Viêm khẽ thở dài, từng câu từng chữ như tuyên án tử hình.
Anh nói: "Anh mệt mỏi."
Giang Miểu ngẩng đầu, nước mắt mê ly, "Em nghe không hiểu.. Lời anh nói."
Kỷ Viêm thần sắc phức tạp, tay nắm chặt thành quyền rũ bên người, gân xanh nổi lên.
"Một đường đi đến đây, có lẽ, nên quay lại."
Giang Miểu nghe thấy mình nhẹ giọng hỏi, "Quay lại chỗ nào?"
Kỷ Viêm lạnh như băng phun ra hai chữ.
"Ban đầu."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Đầu mùa đông, gió lạnh thấu xương, từng câu từng chữ nhắm thẳng vào tim Giang Miểu.
Ống tay áo dài rộng che khuất bàn tay đang nắm chặt của cô, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay mềm mại, cảm giác đau đớn kích thích vỏ đại não.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trước mắt bị một tầng sương mù che đậy, mông lung, không có ánh sáng.
Thì ra tim của một người, có thể thay đổi nhanh đến vậy.