Cô không cầu mong nhiều, chỉ hi vọng anh ở bên cô, nhìn cô rời giường, cùng cô ăn cơm sáng, cảnh tượng đơn giản ấm áp có thể chữa lành trái tim cô.
Cô dễ dỗ như vậy, có lẽ, anh lại nói thêm hai câu dễ nghe, cô ra vẻ làm nũng, chuyện tối hôm qua, coi như đã qua.
Nhưng ngay cả như vậy, anh vẫn bủn xỉn không lưu lại thứ gì, bao gồm cả hơi thở của anh.
Cô lặng im ngồi trên sô pha thật lâu, đột nhiên nhảy dựng lên, cầm chìa khóa xe, ra ngoài.
Cô không muốn bị động mặc người xâu xé, loại cảm giác ngồi chờ chết này, quả thực sống không bằng chết.
Cô lái xe đến đội phòng cháy Yên Thành, xe vừa dừng lại, cô cầm di động, chuẩn bị gọi điện thoại cho anh, chưa kịp ấn nút gọi, phía trước xuất hiện bóng dáng một nam một nữ.
Kỷ Viêm không mặc quân trang, áo khoác đen bình thường, khóe miệng mím chặt, sắc mặt đen thui, người phụ nữ tóc dài đến eo, dáng người tinh tế, không thấy rõ mặt.
Cô đưa một chiếc hộp nhỏ cho Kỷ Viêm, Kỷ Viêm nhận lấy, hai người nói gì đó, anh xoay người đi vào trong đội phòng cháy, vài phút sau, anh lại trở ra.
Xe Jeep đen đỗ cách đó không xa, người phụ nữ ngoan ngoãn đi cùng anh tới xe.
Trái tim Giang Miểu vọt lên cổ họng, đầu óc hoàn toàn đình công, cô luống cuống tay chân gọi cho Kỷ Viêm.
Sau đó, cô trơ mắt nhìn Kỷ Viêm móc di động ra, nhìn qua, động tác tạm dừng hai giây, lại nhét vào.
Chuyện tới mức này đã hoàn toàn vượt ra phạm vi cô có thể xử lý, tim đập loạn như ma.
Nếu là Giang Miểu trước đây, có lẽ cô sẽ nhát gan chạy trối chết, cô vẫn luôn cho rằng mình không có dũng khí đối diện.
Nhưng lúc này, cô đã không kịp suy nghĩ, vội đẩy cửa xe, lập tức đi qua.
Bên này Kỷ Viêm vừa khởi động xe, đạp lên chân ga, phía trước bỗng chốc xuất hiện một bóng người, ngơ ngác cản đường anh, anh khẩn cấp dẫm phanh xe, bánh xe ma sát kịch liệt với mặt đường.
Ninh Hạ ngồi phía sau bị dọa kinh hồn, chờ cô ta định thần, Giang Miểu đã hoàn chỉnh chắn trước đầu xe, đứng thẳng tắp, mở rộng hai tay, vẻ mặt u oán tức giận, còn có vài phần khí phách thấy chết không sờn.
Cô ta nhìn khuôn mặt nghiêm trọng của Kỷ Viêm, do dự một lát vẫn mở miệng, "Kỷ Viêm.."
Kỷ Viêm lạnh lùng nói: "Xin lỗi, không thể đưa cô về."
Ninh Hạ biết anh đang hạ lệnh đuổi khách, dù không cam lòng, cô ta cũng hiểu rõ hiện tại không phải thời cơ thích hợp để dây dưa.
"Không sao, em có thể tự về, anh cứ làm việc đi."
Nói xong, cô ta mở cửa, xuống xe, đi ngược lại một đoạn đường ngắn, lòng hiếu kỳ luôn quậy phá khiến cô ta dừng bước, núp sau cây đại thụ.
Kỷ Viêm mở cửa xuống xe, vài bước đã đi tới trước mặt Giang Miểu, từ trên cao nhìn xuống cô, mặt mày lạnh như băng, anh đang rất tức giận.
"Em làm như vậy rất nguy hiểm, có biết không? Nếu vừa rồi anh không kịp thời phanh lại, em phải làm sao?"
Giọng Kỷ Viêm thuộc tông trầm, lúc nói nặng cảm giác rất nghiêm khắc, Giang Miểu bị mắng sửng sốt, sợ hãi rụt cổ, ý chí chiến đấu sục sôi một giây biến mất, lại biến thành chú thỏ con ngoan ngoãn.
"Em chỉ là muốn ngăn anh lại, em không nghĩ nhiều như vậy.."
Ánh mắt Kỷ Viêm càng lạnh, "Lấy sinh mệnh ra đùa giỡn là chuyện ngu xuẩn nhất."