Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 135
⬅ Trước Tiếp ➡
Đầu kia ngay lập tức nhận máy, giọng nữ mềm nhẹ, chỉ nói vài từ ít ỏi, ánh mắt Kỷ Viêm cứng đờ, tiếng tim đập càng ngày càng mạnh, quên cả hô hấp.
Cúp điện thoại, anh lại đợi thêm năm phút, đầu óc vẫn trống rỗng, tay chân mất sức, động lực khiến anh tồn tại, trong khoảnh khắc này, tất cả đã biến mất.
Anh quay đầu lại, nhìn cửa phòng đóng chặt, mắt mèo hắt ra những tia sáng mờ ảo, bên trong cánh cửa này, là người con gái anh yêu đang ngọt ngào ngủ say.
Kỷ Viêm xoay người đi, cuốn đi mọi hơi thở của mình, giống như, chưa từng xuất hiện.
Ban đêm trong bệnh viện, yên tĩnh mà âm lãnh.
Vải bố trắng che thi thể, hơi thở tử vong nồng đậm.
Người đó đi rất nhẹ nhàng, ánh mắt an bình, không có thống khổ.
Kỷ Viêm ngồi thẳng người ở hành lang bệnh viện, cả người cứng ngắc, ánh mắt vô thần nhìn chằm chằm bức tường trắng.
Bên cạnh không biết từ khi nào có thêm một người, giọng nữ ôn nhu, ẩn chứa vài phần đau lòng, "Chuyện này không phải do anh, không cần quá tự trách."
Kỷ Viêm thoáng lấy lại tinh thần, nhưng vẫn chưa thể lấy lại bình tĩnh, cả người vẫn cứng ngắc, giọng khàn khàn: "Mặc kệ thế nào, mấy năm nay, cảm ơn cô đã chăm sóc mẹ tôi."
Ninh Hạ xấu hổ cúi đầu, đáy mắt phủ một tầng nước mắt, "Xin lỗi, nếu em cẩn thận hơn một chút, nói không chừng dì.."
"Không trách cô."
"Bà ấy hận tôi, nằm mơ cũng muốn trừng phạt tôi."
Kỷ Viêm nhìn phía trước, âm cuối khẽ run, "Mà chết, là phương thức hữu hiệu nhất."
Chủ nhật không cần lên lớp, Giang Miểu hiếm khi ngủ đến tự nhiên tỉnh.
Một đêm say rượu, lúc tỉnh còn phải chịu cơn đau đầu kịch liệt.
Giang Miểu cố gắng bò dậy, cảm giác cả người cứ quay vòng vòng, đầu óc choáng váng, càng cử động càng choáng.
Cô vất vả bò đến toilet, cảm giác buồn nôn mãnh liệt, cô ôm bồn cầu, phun hết mọi thứ, chờ dạ dày trống rỗng, cả người mới tỉnh táo một chút.
Giang Miểu rửa mặt xong, Hoa Nhài đúng giờ gọi điện tới, vừa bắt máy, bên kia đã trêu chọc, "Thế nào, tối hôm qua có phải chiến đấu tới sáng không?"
Giang Miểu miệng khô lưỡi khô, uống một cốc nước lớn, có lệ hỏi, "Cậu nói bậy cái gì đấy?"
Hoa Nhài cho rằng cô cố ý giả ngu, "Diễn, cậu diễn tiếp đi, mình không tin chú lính cứu hỏa kia sẽ bỏ qua bữa thịt thỏ ngon miệng."
Giang Miểu nín thở, suýt làm rơi ly nước.
"Chú lính cứu hỏa?"
Hoa Nhài ngớ người, "Cậu không nhớ gì cả?"
Giang Miểu cũng ngẩn ra: "Tối hôm qua không phải cậu đưa mình về sao?"
"Mẹ nó, hoá ra cậu thật sự say bất tỉnh nhân sự, tối hôm qua người kia tới đón cậu đi, mình còn thuận tiện đại diện cho tình yêu và chính nghĩa dạy dỗ anh ta một trận."
Hoa Nhài hừ cười: "Sao? Chẳng lẽ Kỷ Viêm bị mình kích thích liền lập chí làm người tốt?"
Giang Miểu hoàn toàn đơ rồi, Hoa Nhài lải nhải, một chữ cô cũng không nghe vào, mặc kệ khả năng bị bạn tốt mắng, cô lưu loát cúp điện thoại, xoay người tìm kiếm dấu vết anh lưu lại.
Nếu anh có nỗi khổ nào đó, nếu anh vì bất đắc dĩ mới thất hẹn, nếu anh thật sự có tới tìm cô..
Tối hôm qua trong mộng, cô mơ thấy anh, không rõ là cảnh trong mơ hay hiện thực, tóm lại cô rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, quen thuộc lại ấm áp.

⬅ Trước Tiếp ➡