Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 134
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Miểu đang say giấc rơi vào lồng ngực ấm áp, cảm xúc buồn bực cả đêm tìm được nơi giải tỏa, hai tay nắm chặt vạt áo Kỷ Viêm, chôn mặt vào trước ngực anh, nhỏ giọng khóc, miệng nhỏ lúc đóng lúc mở, không biết đang nói cái gì.
Kỷ Viêm cúi đầu xuống, muốn nghe xem cô nói gì, Giang Miểu đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ, mũi hồng hồng, đáy mắt vẫn còn giọt nước lấp lánh, vừa há miệng, nước mắt liền rơi.
"Hoa Nhài, mình thật vất vả.."
Cô vẫn trong cơn say, mọi ngụy trang kiên cường trước đó đều biến mất, tay đặt lên nơi phập phồng trước ngực, chạm tới vị trí trái tim, tủi thân nức nở.
"Nơi này.. Đau quá.."
Giang Miểu hít cái mũi, bôi hết nước mắt lên quần áo anh, nỉ non: "Mình sắp kiệt sức rồi.."
Kỷ Viêm cứng đờ người, đứng lặng tại chỗ, gương mặt lạnh lùng căng cứng, im lặng nghe cô khóc nháo, phát tiết, từ đầu đến cuối không mở miệng nói một lời.
Nhà mới của Giang Miểu, Kỷ Viêm lần đầu tiên tới, căn nhà nhỏ sạch sẽ ngăn nắp, còn có hương thơm tươi mát thanh nhã, rất giống mùi trên người cô.
Anh nhẹ nhàng giúp cô cởi áo khoác, đặt cô lên chiếc giường mềm xốp, cô vẫn ngủ say, nhưng có vẻ không ngon giấc, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, luôn cau mày.
Kỷ Viêm vươn ngón tay ấm áp, định vuốt phẳng nếp nhăn kia, cô đột nhiên nghiêng người, cầm lấy tay Kỷ Viêm, dán mặt lên, nước mắt nóng bỏng theo khóe mắt chảy xuống, ướt nhẹp lòng bàn tay anh.
Kỷ Viêm ngồi bên mép giường, nhờ ánh đèn nhàn nhạt, trầm mặc nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ, thật lâu sau, anh cúi đầu, in lên trán cô một nụ hôn, Giang Miểu cảm nhận được hơi thở của anh, bình tĩnh lại, lông mày nhíu chặt cũng chậm rãi dãn ra.
Chờ cô hoàn toàn ngủ say, Kỷ Viêm mới cẩn thận rút tay về, đắp chăn đàng hoàng cho cô, lúc xoay người, ánh mắt bị hấp dẫn bởi quyển lịch trên đầu giường.
Từ đầu tháng 12, dưới mỗi con số đều vẽ một mặt khóc, nhưng tới giữa tháng, phong cách đột ngột thay đổi, toàn bộ các ô vuông là khuôn mặt tươi cười, càng gần lễ Giáng Sinh, càng vui vẻ.
Không cần nghĩ nữa, chỉ là nhìn những khuôn mặt nhỏ này liền biết cô rất mong chờ ngày hôm nay.
Kỷ Viêm đứng dậy, lùi về sau, anh cố tình giấu mình vào nơi tối tăm, giống như, anh vốn nên thuộc về bóng tối.
Từ khi ba anh ở trước mặt anh, táng thân nơi biển lửa, linh hồn của anh đã bị xé mất một nửa, hiện tại, một nửa còn lại cheo veo nơi vách núi, bất kì lúc nào cũng có thể tan xương nát thịt.
Anh nghĩ, nếu không nhận được cuộc điện thoại kia, nếu không phát sinh ra những chuyện khiến anh tuyệt vọng, giờ này khắc này, hẳn là anh đang nằm trên chiếc giường này, cắn môi cô, nói những lời làm cô mặt đỏ tai hồng, hoặc là trong phòng tắm hơi nước mông lung, ôm cô xỏ xuyên, nghe cô rên rỉ xin tha..
Đáng tiếc, cái từ "Nếu" này, vốn không thể tồn tại.
Anh căn bản không có tư cách hy vọng những điều tốt đẹp xa vời, bởi vì, anh không xứng.
Đêm, yên tĩnh như đầm nước lặng.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên, Kỷ Viêm phản xạ có điều kiện cúp điện thoại, sợ tạp âm sẽ đánh thức người con gái trên giường.
Anh nhẹ nhàng đóng cửa phòng, cúi đầu nhìn tin nhắn, sắc mặt cứng đờ, bình tĩnh một lúc mới gọi lại.

⬅ Trước Tiếp ➡