Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 133
⬅ Trước Tiếp ➡
Thử hỏi thiếu nữ hoài xuân nào có thể cưỡng lại dụ hoặc thế này, đương nhiên, trong đó không bao gồm người từng trải duyệt qua vô số đàn ông như cô ấy.
Cho dù đáy lòng thưởng thức, nhưng mặt mũi không thể bỏ, Hoa Nhài châm điếu thuốc, nhẹ nhàng hút một hơi, khiêu khích hỏi, "Anh chính là Kỷ Viêm?"
Kỷ Viêm gật đầu, cũng không muốn hàn huyên, lời ít ý nhiều hỏi, "Giang Miểu đâu?"
Anh lạnh nhạt, Hoa Nhài cũng không đưa đẩy, âm dương quái khí nói: "Nghe nói đội trưởng Kỷ trăm công ngàn việc, sao vậy, đột nhiên nhớ tới mình còn có một cô bạn gái nhỏ?"
Kỷ Viêm cúi đầu nhìn cô ấy, lặp lại một lần, "Giang Miểu đâu?"
"Uống say, ở bên trong nghỉ ngơi."
Kỷ Viêm nhìn quán bar ồn ào, khẽ nhíu mày, chỉ nói: "Đã phiền cô chăm sóc rồi."
Anh nhấc chân đi vào trong, Hoa Nhài đột nhiên gọi lại.
" Là bạn thân nhất của Giang Miểu, tôi cảm thấy tôi cần hỏi rõ ràng một số chuyện."
Kỷ Viêm quay đầu lại, trầm tĩnh nhìn cô ấy, "Cô nói."
"Anh nghiêm túc với Giang Miểu hay chỉ chơi qua đường?"
Kỷ Viêm thấp giọng trả lời, "Tôi không có thời gian rảnh rỗi chơi mấy trò này."
Hoa Nhài cười lạnh, "Nói năng đạo mạo như vậy, nhưng lại là loại người chuyên môn lợi dụng lòng tốt của người khác, bắt nạt các cô gái nhỏ trong sáng, Kỷ Viêm, như vậy có phải quá low không?"
Ánh mắt Kỷ Viêm sắc bén, lời này khá chói tai, nhưng anh không rõ sao cô ấy lại có nhiều thành kiến với anh như thế.
"Cô muốn nói gì, có thể nói thẳng."
Hoa Nhài không chút sợ hãi, trực tiếp chống lại ánh mắt Kỷ Viêm, "Đây không phải là lần đầu tiên, anh có biết cậu ấy mong đợi buổi hẹn hò hôm nay bao lâu rồi không? Anh thì sao? Một lời không hợp liền chơi trò mất tích, rắm cũng không đánh. Sao? Coi người khác thành đứa ngốc chơi đùa có thú vị không?"
"Lần trước cũng vậy, vào hôm sinh nhật, cậu ấy đợi anh cả một đêm, khóc sưng cả mắt, còn phải thiện giải nhân ý thông cảm cho công việc của anh. Ok, anh là quan lớn, nghề nghiệp cao thượng, sao phải làm khó một cô gái nhỏ?"
Kỷ Viêm sửng sốt một giây, buột miệng thốt ra, "Sinh nhật?"
Hoa Nhài không thể tin tưởng, "Anh thật sự không biết hay đang giả vờ thế?"
Kỷ Viêm trầm mặc, anh đột nhiên nhớ tới đêm đó anh lâm thời phải đi làm nhiệm vụ, lúc gọi điện thoại giọng cô nghẹn ngào, còn có tiếng khóc nức nở.
Sinh nhật của cô lại không nói cho anh.
Vì sao?
Có lẽ, cô không muốn anh phân tâm, sợ mình ảnh hưởng tới công việc của anh.
Anh hơi nhắm mắt, đáy lòng nói không rõ là cảm giác gì.
Cho tới bây giờ, anh mới biết, mọi sự bao dung của cô đều là từ hy sinh chính cô.
Cô vì thành toàn cho anh, khiến cả người chật vật.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Giang Miểu say đến thần chí không rõ, bị anh bế từ trong quán bar lên xe, nằm liệt ở ghế phụ, Kỷ Viêm chỉ dám lái xe thật chậm, phòng cô té ngã, đi mãi mới tới nhà cô. Giang Miểu vẫn ngồi yên trên ghế, người run run.
Kỷ Viêm tưởng cô bị thương, vội vàng đừng xe, vòng qua bên kia, ôm cô xuống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡