Buổi trưa đó, không biết cô đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại, đã gửi bao nhiêu tin nhắn. Đến tận khi hoàng hôn buông xuống, cô nắm chặt di động lạnh băng, nhìn ánh trăng dịu dàng ngoài cửa sổ, tủi thân muốn khóc, nhưng lại không rơi được một giọt nước mắt.
Trong lòng Giang Miểu hiểu rõ, anh lỡ hẹn rất có thể vì công việc, hoặc những chuyện khác càng quan trọng hơn.
Nhưng cô thì sao?
Dường như mọi chuyện đều quan trọng hơn cô, cô nên kiên nhẫn, nên quen với việc chờ đợi, quen với việc thất vọng, quen từ vui mừng thành khổ sở đau lòng.
Cô tự hỏi bản thân, thứ cô muốn không nhiều lắm, nhưng cho dù muốn nhiều hay ít, vẫn sẽ vô tình bị bỏ qua.
Di động bỗng vang lên tiếng chuông, đáy lòng Giang Miểu bừng lên một tia hi vọng, nhưng nhìn thấy tên người trên màn hình, cả người lại rơi vào hầm băng.
Hoa Nhài gửi tới một video ngắn, trong quán bar, một đám người nhốn nháo, gương mặt ửng hồng nâng chén, đối lập với căn phòng quạnh quẽ, mọi sự chờ mong như đang cười nhạo cô, cười nhạo niềm khát khao của cô.
Năm phút sau, cô hoàn toàn từ bỏ chờ đợi, xách túi, đi giày cao gót, ra cửa.
Cô vác một gương mặt tâm như tro tàn xuất hiện trước cửa quán bar của Hoa Nhài, Hoa Nhài kinh ngạc trợn tròn mắt, chưa kịp hỏi rõ, Giang Miểu đã chui vào một góc, ngẩng đầu, thấy chết không sờn phun ra bốn chữ, "Mình muốn uống rượu."
Hoa Nhài: "??"
Nửa giờ sau, lần đầu tiên nếm thử mùi rượu, Giang Miểu say quắc cần câu trên sô pha, Hoa Nhài thở dài, nhìn cô bạn say bất tỉnh nhân sự, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, giữa mày nhăn lại, cho dù trong mơ, cô cũng không vui.
Tuy Giang Miểu không nói gì, nhưng Hoa Nhài đại khái có thể đoán ra nguyên nhân khiến cô khác thường.
Cô ấy gọi phục vụ quán bar giúp mang người vào trong phòng nghỉ ngơi, cầm lấy túi của Giang Miểu, tiếng chuông di động vang lên.
10 giờ tối, Kỷ Viêm lê thân thể nặng nề ra khỏi cổng bệnh viện.
Ban đêm, gió lạnh thổi qua, đầu óc cũng dần tỉnh táo.
Đầu ngón tay sờ túi quần, chạm vào một vật cứng, lúc này anh mới chợt nhớ tới di động, còn có.. Anh hôm nay phải đi hẹn hò.
Anh mở di động ra, quả nhiên, thông báo từ WeChat và điện thoại liên tục vang lên, anh ảo não thở dài, duỗi tay đè mi tâm, đôi mắt vằn tia máu.
Gọi lại mấy cuộc, bên kia vẫn không bắt máy, lúc anh lên xe, chuẩn bị trực tiếp đi tới nhà cô, điện thoại đột nhiên kết nối được.
Nhưng người nhận điện thoại không phải cô, hơn nữa ngữ khí của người này rất không tốt, giọng nữ sắc nhọn, giữa những hàng chữ tràn ngập tức giận, anh bình tĩnh hỏi vị trí, vội vàng chạy tới quán bar.
Trước cửa quán bar, Hoa Nhài hùng hổ dựa ven tường, trong đầu đã diễn đi diễn lại cảnh xé nát Kỷ Viêm thành tám mảnh.
Mười lăm phút sau, một chiếc xe Jeep màu đen ngừng ven đường, cửa xe mở ra, Kỷ Viêm cao lớn mặc áo khoác da sẫm màu xuống xe, lập tức đi về hướng Hoa Nhài.
Tay đang cầm thuốc lá của Hoa Nhài run lên, ánh lửa lập lòe, như mạ lên người Kỷ Viêm một tầng ánh sáng, tỉ lệ dáng người hoàn mỹ, gương mặt kia cũng xếp hạng nhất, so với đám công tử quần áo lòe loẹt trong quán bar, Kỷ Viêm này tỏa ra hormone đàn ông mãnh liệt.
Hoa Nhài đột nhiên hiểu tại sao Giang Miểu lại thần hồn điên đảo như vậy.