Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 131
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm nói: "Đêm nay không được, anh lén đi ra đấy, phải lập tức trở về."
Giang Miểu ỉu xìu, "À."
Anh cắn vành tai cô, "Đừng gấp, chờ thêm mấy ngày."
Giang Miểu nóng mặt, "Anh lại lưu manh.."
" Ah.."
Kỷ Viêm một lần nữa hôn lên miệng nhỏ mềm mại, mọng nước, cắn mấy cái, giọng cũng biến đổi, "Lưu manh muốn không kịp.."
"Ừm ừm.."
Hành lang yên tĩnh, tiếng nước giữa răng môi thật, thật dễ nghe.
Lễ Giáng Sinh sắp tới gần, Giang Miểu mỗi ngày đều đếm ngược, mỗi đêm nằm trên giường lăn qua lộn lại, tưởng tượng ra những hình ảnh ngượng ngùng.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, lễ Giáng Sinh không cần đi đâu cả, ở nhà với anh, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau rửa chén, cùng nhau xem TV.. Ừm.. Còn có.. Cùng nhau ngủ.
Thời gian nghỉ phép của anh quá quý giá, cô cảm thấy, chỉ có ở bên nhau 24 giờ, mới không uổng phí.
Mỗi khi nghĩ tới, cô luôn không tự chủ lộ ra vẻ mặt hoa si, cười ngu ngốc, có lần ở quán bar, bị Hoa Nhài bắt gặp, cô ấy không lưu tình, chế nhạo cô là "Tiểu sắc nữ".
Giang Miểu mới không thèm so đo, vui vẻ cắn ống hút uống nước nho.
Hoa Nhài liếc qua, "Sao mình cứ cảm thấy anh chàng lính cứu hỏa này hạ cổ với cậu thế nhỉ?"
Giang Miểu không tiếp lời, chân nhỏ đong đưa.
Hoa Nhài không chịu nổi dáng vẻ ngu ngốc này của cô, bất đắc dĩ nói sang chuyện khác, "Lễ Giáng Sinh cậu định thế nào? Mình có một đám bạn từ nước ngoài về, đều rất đẹp trai đấy, gia cảnh cũng tốt, muốn làm quen không?"
Giang Miểu không thèm ngẩng đầu, chậm rì rì nói, "Lễ Giáng Sinh mình có hẹn rồi."
"Với ai?"
Giang Miểu ngậm miệng không đáp.
Hoa Nhài châm chọc cô, "Sao? Chú lính cứu hỏa đó nhớ tới cậu tồn tại rồi hả?"
"Anh ấy không già, cậu đừng gọi người ta là chú."
Hoa Nhài trợn trắng mắt, "Vậy gọi gì? Bác? Đại gia?"
Giang Miểu bị chọc tức, biết Hoa Nhài có thành kiến với Kỷ Viêm, cô nói không lại cô ấy, vậy dứt khoát không nói nữa, xách túi về, Hoa Nhài ở sau gọi với, "Cậu đừng có lành sẹo quên đau, lần sinh nhật trước còn chưa khắc cốt ghi tâm? Nhất định cho người ta cơ hội tổn thương mình nhiều lần nữa, mới nhận ra bản thân ngu ngốc sao?"
Giang Miểu không quay đầu, bước nhanh hơn, đáy lòng nhỏ giọng thanh minh, "Anh sẽ không, ít nhất lần này, nhất định sẽ không."
Thời gian nhoáng cái đã tới lễ Giáng Sinh.
Đêm hôm trước, anh xin lỗi cô nói phía trên chỉ phê cho anh nghỉ nửa ngày, tuy trong lòng Giang Miểu không dễ chịu, nhưng vẫn mong chờ được ở cùng anh nửa ngày còn lại.
Qua 12 giờ trưa, anh gửi WeChat cho cô thông báo đã xuất phát, nửa giờ sau sẽ tới chỗ cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giang Miểu nhanh chóng thay quần áo, trang điểm, ngoan ngoãn ngồi trên sô pha chờ.
Đồng hồ treo tường tí tách lướt qua.
Đã qua 30 phút, cô nhìn di động và cửa nhà vẫn im lặng, đáy lòng co rút, đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi.
Cô bình tĩnh lại, đợi thêm nửa tiếng, gửi thêm một tin nhắn, không ai trả lời, gọi điện thoại, không ai bắt máy.
Giống như đêm hôm sinh nhật đó, trong điện thoại vang lên những tiếng tút dài, giống như thanh đao sắc bén, xuyên qua trái tim cô.

⬅ Trước Tiếp ➡