Tới buổi tối thứ 5, Giang Miểu vừa từ thư viện về nhà. Kỷ Viêm đã đợi cô được một lúc lâu, vừa thấy bóng người liền chạy tới ôm cô, ngửi được hơi thở quen thuộc, Giang Miểu nhất thời đơ người.
Dưới ánh đèn tối tăm, gương mặt điển trai của Kỷ Viêm như được lọc qua một tầng filter, đôi mắt đen nhánh dính giọt sương lấp lánh, ánh mắt gợn sóng.
Động tác nhẹ nhàng, bàn tay to nắm lấy cổ tay cô, không động, cũng không nói lời nào, chỉ cúi đầu chăm chú nhìn cô.
Rõ ràng hành động giống như một thân sĩ, nhưng khi ánh mắt cô chạm vào cái nhìn chăm chú của anh, trái tim luôn đập mạnh, cảm thấy ấm áp.
Nhưng mà mặt mũi không thể vứt, cô làm ra vẻ giãy dụa, Kỷ Viêm tốt tính để mặc cô náo loạn, đợi đến khi Giang Miểu không còn sức lực, liền túm tay cô, ôm người vào trong lòng, hơi thở cực nóng bao trùm mọi cảm quan, đầu ngón tay châm hỏa, nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy.
Giọng nói khàn khàn, sạn sạn như xen lẫn cát đá, "Anh sai rồi, đừng giận nữa."
Mấy chữ nhẹ nhàng, xuyên qua da thịt, chạm tới trái tim Giang Miểu, cô không biết nên trả lời thế nào, chỉ nhẹ nhàng "Ừm".
Kỷ Viêm nghiêng đầu, môi vừa vặn cọ qua lỗ tai cô, cơ thể mẫn cảm run lên, tai ửng hồng.
Dưới ánh sáng nhu hòa, đội trưởng Kỷ thấy cô ửng đỏ gương mặt, nhấp miệng cười, bỗng chốc cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ, rất lâu rồi hai người không thân thiết, Giang Miểu phản ứng chậm chạp, co rúm lại trốn đi.
Kỷ Viêm nhướng mày, "Trốn anh?"
Giang Miểu thẹn thùng đẩy anh một cái, lẩm bẩm: "Ai cho anh tới?"
Tuy hai người mới quen nhau không lâu, nhưng luận bản lĩnh dỗ Giang Miểu, anh miễn cưỡng xuất sư.
Anh trầm mặc nhìn cô, Giang Miểu bị nhìn có chút bất an, cảm thấy hơi khó thở, cắn môi xoay người đi, Kỷ Viêm đột ngột dùng sức xoay cô lại, đối mặt với anh, ôm lấy cô, lùi vào nơi khuất sáng, núp dưới bóng đêm, ấn người lên tường, thô bạo hôn.
Nụ hôn của anh rất gấp gáp, hoàn toàn không cho cô thích ứng, một tay luồn ra sau gáy ấn cô về phía trước, đầu lưỡi bá đạo càn quấy, lúc chạm tới lưỡi cô, như có luồng điện truyền qua thân thể hai người.
Chỉ qua vài giây, Giang Miểu đã bị vuốt thuận lông, hơi nhắm mắt, phối hợp với nụ hôn bá đạo của anh.
Kỷ Viêm thỏa mãn, thở phì phò dừng lại, Giang Miểu mềm nhũn dựa vào anh.
Kỷ Viêm cọ cọ chóp mũi cô, "Miểu Miểu, anh rất nhớ em."
Giang Miểu rũ mắt, hừ nói: "Gạt người."
Kỷ Viêm cười khẽ, "Nào dám lừa em, chẳng lẽ vừa rồi không đủ mạnh mẽ hả?"
Giang Miểu đỏ mặt, thẹn thùng nhón chân lên cắn vào cằm anh, đến khi để lại dấu răng nhợt nhạt mới thỏa mãn, "Anh ấy, chỉ biết dỗ em."
"Ai bảo cô gái của anh tâm địa thiện lương, thiện giải nhân ý.."
Giang Miểu được dỗ đến vui vẻ, cố nén không cười.
Kỷ Viêm hạ giọng, "Đừng tức giận nữa, nhé? Lễ Giáng Sinh anh sẽ xin nghỉ, đền bù cho em thật tốt."
Mắt Giang Miểu sáng ngời, hưng phấn thiếu chút nữa nhảy lên, "Thật không?"
"Thật."
"Không cho phép để em leo cây."
"Sẽ không."
"Được."
Giang Miểu cười tủm tỉm, hai tay ôm cổ anh, thổi khí vào tai anh, "Anh có muốn vào nhà em không?"
Kỷ Viêm cười hư hỏng, "Như này có tính là dụ dỗ không?"
Cô xấu hổ buồn bực đánh anh một cái.