Kỷ Viêm mới tắm rửa xong, thân trên chỉ mặc một chiếc áo lót đen dán sát người, Giang Miểu vẫn đang lải nhải oán trách anh không nên giấu giếm vết thương, Kỷ Viêm bỗng cúp điện thoại, ngay sau đó gửi lời mời trò chuyện video.
Nhưng phải đợi một lúc bên kia mới bắt máy, anh ngồi ở mép giường, dùng tay xoa tóc ướt, nghiêm túc đánh giá Giang Miểu đang giấu cả người trong chăn, chỉ lộ mỗi cánh tay trắng nõn và cái đầu nhỏ.
Đội trưởng Kỷ nhướng mày, tà ác trêu ghẹo, "Giấu kín mít vậy, hửm?"
Giang Miểu đỏ mặt, né tránh ánh mắt nóng rực, "Anh không nói sớm, để em chuẩn bị một chút."
Kỷ Viêm cười, "Chuẩn bị gì?"
"Nói sớm thì em sẽ không mặc cái này." Giang Miểu nhỏ giọng, "Mặc quá ít.."
Đội trưởng Kỷ nghiêm trang đáp, "Cũng không phải anh chưa thấy."
"Này."
Giang Miểu trừng anh, ánh mắt đảo qua đường cong cơ bắp phập phồng ở nửa người trên của anh, tự tin vốn là không nhiều lắm tan không còn một mảnh.
Kỷ Viêm chậm rì rì hỏi: "Không muốn gặp anh?"
Cô mềm giọng, "Muốn.."
Anh hạ giọng, cố ý tỏ ra mờ ám, "Em còn trách anh không nói thật sao? Em không tin, anh cởi hết cho em kiểm tra được chưa?"
Giang Miểu nín thở, giọng nói khàn khàn, "Được."
Kỷ Viêm bị chọc cười, nhấp màn hình, "Con nít con nôi, cả ngày nghĩ những thứ linh tinh gì vậy."
Giang Miểu buồn bực bẹp miệng, "Anh chỉ biết khinh dễ em."
Kỷ Viêm ngừng cười, nhìn khuôn mặt nhỏ ửng hồng đến suýt mất hồn.
"Ừ, anh muốn khinh dễ em."
Ánh mắt càng nóng bỏng, cổ họng khô khốc lăn lăn.
"Hiện tại, rất muốn rất muốn."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Cuộc sống bình đạm cứ thế tiếp diễn, Yên Thành vào cuối thu, gió lạnh hiu quạnh, lá khô rậm rạp trải toàn bộ đường phố, cảnh đẹp có phần thê lương.
Công việc của Kỷ Viêm vẫn rất bận rộn, chút thời gian ngẫu nhiên tranh thủ cũng không đủ để hai người hẹn hò ngọt ngào, với Giang Miểu mà nói, có thể gặp mặt ngắn ngủn, cô đã thấy đủ, không dám chờ mong gì nhiều.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô hiểu đạo lí kỳ vọng càng lớn thất vọng càng nhiều, không bằng ngay từ lúc bắt đầu, cô hạ điểm mấu chốt xuống thấp nhất, bớt đi cảm giác mất mát tăng thêm vài phần sung sướng kinh hỉ.
Tới giữa tháng, bấm tay tính toán, hai người đã non nửa tháng không gặp mặt.
Cũng không biết anh lại bận rộn cái gì, tần suất nói chuyện với cô cũng giảm bớt, có khi 3, 4 giờ sáng mới nhận được tin báo bình an.
Sáng sớm tỉnh lại Giang Miểu, nhìn chằm chằm mấy chữ trên màn hình di động, cảm giác.. không biết là đau lòng hay thất vọng.
Tóm lại, đó là cô lần đầu tiên không lập tức trả lời, cô ngồi ngây ra trên giường rất lâu, trong lồng ngực tràn ngập cảm giác hậm hực, ép cô không thở nổi.
Đáy lòng biết là không nên tức giận, những lời nói đại nghĩa, những đạo lý lớn lao kia Giang Miểu đều hiểu, nhưng cuối cùng vẫn không thắng nổi cảm giác mất mát trong lòng.
Cô giận dỗi vài ngày không thèm để ý anh, điện thoại không nhận, tin nhắn không trả lời, như bốc hơi khỏi nhân gian.