Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 128
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Miểu đắm chìm trong hơi thở của anh, cọ sát một hồi lâu mới bằng lòng ngẩng đầu, con người đen bóng sáng lên, "Nhớ anh."
Kỷ Viêm mỉm cười, thân mật niết mặt cô, hơi xin lỗi, "Xin lỗi, trong khoảng thời gian này bận quá, không có thời gian tìm em."
"Không sao."
Giang Miểu thỏa mãn, cười tủm tỉm, "Em tới tìm anh, anh đừng chê em phiền là được."
"Sao có thể.. Đó là vinh hạnh của anh."
Giang Miểu vui sướng cọ cọ ngực anh, làm nũng, "Vậy về sau chỉ cần em nhớ anh, liền tới tìm anh có được không?"
Kỷ Viêm nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn phải khắc chế, chỉ dám hôn lên chóp mũi cô, "Chỉ cần em vui vẻ, nhưng mà trước khi đến tốt nhất nên gọi cho anh, anh sợ em đi không công."
Cô ngoan ngoãn gật đầu, "Vâng."
Hai người cùng mỉm cười, ăn ý không nói, quý trọng mỗi phút mỗi giây, an an tĩnh tĩnh ôm một lát.
Giang Miểu luyến tiếc buông tay, luôn cảm thấy chỉ cần buông tay sẽ lại phải chờ rất lâu mới gặp lại anh, cô nhớ anh muốn tẩu hỏa nhập ma, trong mộng cũng mơ về anh, anh mặc quân trang tư thế oai hùng bộ dáng tuấn lãng.
Thật lâu sau, Kỷ Viêm cẩn thận mở miệng, "Đêm đó.. Em đợi anh rất lâu hả? Miểu Miểu, xin lỗi, anh.. Ừm.."
Giang Miểu nhón chân, dùng môi lấp kín những lời anh muốn nói nói, khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, đáy lòng ngọt như mật, nhưng vẫn đang ở trong quân khu, cô không dám làm quá, hôn trộm thành công, mặt đỏ hồng buông anh ra, lẩm bẩm, "Đêm đó đã qua, em không để trong lòng, sau này cũng không cho anh nhắc lại."
Đội trưởng Kỷ lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, "Em không tức giận là được rồi."
Lúc này, phía sau có người lớn tiếng kêu anh, Kỷ Viêm đỡ vai cô, lưu luyến lùi lại, "Anh phải đi vào."
Giang Miểu bĩu môi không thuận theo, "Nhanh như vậy?"
"Bên trong còn một đám người đang đợi anh huấn luyện, còn không quay về, chính là bỏ rơi nhiệm vụ."
Giang Miểu rũ mắt, rầu rĩ không vui, "Ừm."
Kỷ Viêm mỉm cười, bị bộ dạng oán phụ nhỏ này chọc cho ngứa ngáy, cúi đầu nhanh chóng hôn lên khóe môi cô, "Như vậy tốt hơn chưa?"
Giang Miểu trộm vui vẻ, "Còn chưa đủ."
"Lần sau sẽ bổ sung cho em."
Anh trấn an sờ đầu cô, hai người cùng cười một lúc anh mới vào bên trong.
Giang Miểu đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm bóng dáng anh biến mất, khóe miệng còn lưu lại độ ấm đôi môi anh, hai tay bụm mặt, một mình cười ngây ngô, lúc lâu sau mới trở về xe.
Sau đêm thành công "Nạp điện" đó, Giang Miểu vượt qua những ngày tâm tình toàn khói mù, hoàn toàn nghĩ thông suốt những lời bà ngoại nói, cô không còn rối rắm về phương thức ở chung khi hai người đang trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt.
Bởi vì cô biết, Kỷ Viêm đã làm hết mức trong phạm vi khả năng cho phép rồi.
Mặc dù bận rộn, nhưng mỗi ngày anh đều bớt chút thời gian gọi điện thoại cho cô, trao đổi đơn giản, nhưng cô vẫn rất thỏa mãn.
Ngày nọ, buổi tối sau khi làm xong nhiệm vụ, Kỷ Viêm trở về, theo thường lệ gọi cho Giang Miểu.
"Anh bị thương không?"
"Không có."
"Mỗi lần đều nói như vậy, quỷ mới tin anh."

⬅ Trước Tiếp ➡