Kỳ thật Giang Miểu cũng không để ý cái nhìn của mọi người bên cạnh với anh, anh tốt như thế nào, sao bọn họ có thể biết? Cho nên mặc kệ hai người đó tẩy não thế nào, cô vẫn kiên định với sơ tâm, không chút dao động.
Giang Miểu nghĩ tới nghĩ lui, nhỏ giọng mở miệng hỏi: "Bà ngoại, trước kia khi ông ngoại cứu viện ở tiền tuyến, bà có gặp trường hợp lo lắng ngủ không được không?"
Bà ngoại sửng sốt, suy tư đánh giá Giang Miểu, lòng có nghi ngờ nhưng không hỏi, chỉ nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Chuyện bình thường thôi, quen thì tốt rồi."
"Vậy ông ngoại thường ở bộ đội, không có thời gian ở cạnh bà, nhiều năm như vậy, bà không cảm thấy ấm ức hay oán trách ông sao?"
Nói đến đây, khóe môi bà ngoại cong lên, nhớ lại một số chuyện thú vị, cảm khái nói: "Lúc tuổi trẻ cũng không phục, nhưng lại không có biện pháp, người do mình lì lợm la liếm bắt vào tay, cũng không thể yêu cầu người ta từ bỏ tín ngưỡng của ông ấy chứ."
Bà mặt mày hớn hở xua xua tay, trên mặt nhuộm vẻ hạnh phúc, "Huống chi, ngay từ đầu bà đã biết rõ tính chất công việc của ông, nếu cảm thấy ấm ức, hoặc là chấp nhận hoặc là rời đi.. Khi con yêu một người, không thể chỉ yêu một bộ phận của người đó lại chán ghét các bộ phận khác được, như vậy không phải là yêu, là ích kỷ, dục vọng chiếm hữu. Lại nói, tính tình của ông ngoại, con cũng biết, ông ấy á, cứng đầu, ngang ngạnh sao chịu nghe người khác, bà yêu ông, tự nhiên chỉ có thể chấp nhận."
Bà ngoại thấm thía nói: "Một đoạn cảm tình nếu muốn kết quả viên mãn, cần có một người nhượng bộ và thỏa hiệp trước, bằng không cứng đối cứng, sớm hay muộn cũng sẽ tan."
Giang Miểu cái hiểu cái không gật đầu, có lẽ cô còn nhỏ, trong thời gian ngắn khó tiêu hóa hết những đạo lí trong đó.
Nhưng câu cuối cùng "Luôn có một người nhượng bộ và thỏa hiệp trước, mới có thể viên mãn."
Cô nghe hiểu.
Trên đường về nhà, Giang Miểu nghĩ đi nghĩ lại về những gì bà ngoại nói, đầu óc nóng lên, lại lái xe tới đội phòng cháy Yên Thành.
Xe dừng lại ven đường, cô cầm di động do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn gửi đi một tin nhắn.
Kỳ thật lúc gửi tin nhắn, cô cũng không hi vọng nhiều, không biết anh có ở đây không, lại càng không biết anh có đang bận gì không.
Cũng may không chờ bao lâu, người thương đã gọi điện lại, Giang Miểu khẩn trương nghe điện, Kỷ Viêm thở hồng hộc, chỉ nói "Chờ anh một chút" liền cúp điện thoại.
Vài phút sau, trước cánh cổng rộng lớn xuất hiện thân hình cao lớn của Kỷ Viêm, Giang Miểu không nghĩ ngợi nữa, mở cửa xuống xe, Kỷ Viêm một đường chạy chậm lại, Giang Miểu nóng vội chào đón, chân hơi vướng, thẳng tắp ngã vào lòng anh.
Cuối thu, Kỷ Viêm mặc áo ngắn tay, hình như vừa trải qua khóa huấn luyện đêm, buổi tối gió mát, gió lạnh nhẹ nhàng đảo qua phần cánh tay lộ ra, anh không cảm thấy lạnh.
Giang Miểu ôm chặt eo anh, xem nhẹ khí lạnh trên người, chỉ cảm thấy nhiệt độ cơ thể nóng bỏng trên người anh như muốn hòa tan cô.
Hai người trầm mặc, ôm nhau một lát, đội trưởng Kỷ ôn nhu vuốt ve đầu cô, ánh mắt thâm trầm, đáy lòng khó nén dục vọng mãnh liệt, nhưng kiêng kị vẫn đang ở trước đội, không thể làm ra hành động quá mức.
"Sao đột nhiên lại tới?" Anh thấp giọng, âm cuối rất ấm.