Cô lặp lại, lời kia không biết là nói cho anh nghe hay là nói cho chính mình nghe, "Không sao, công việc của anh bận rộn, em hiểu."
Giữa những hàng chữ mang theo tiếng khóc nức nở, Kỷ Viêm sao có thể không nghe ra, âm thanh mềm xuống, "Miểu Miểu."
Giang Miểu rầu rĩ "Vâng", một giọt nước mắt rơi xuống, cô vội dùng mu bàn tay lau đi, ai ngờ càng lau càng nhiều, cuối cùng dứt khoát che miệng, không dám khóc thành tiếng, mặc nước mắt ướt nhẹp gương mặt, làm ướt cả vạt áo.
"Anh.."
Câu nói kế tiếp còn chưa ra, tiếng chuông cảnh báo chói tai vang lên, Giang Miểu nghe thấy hình như có người đẩy cửa vào, nôn nóng gọi "Đội trưởng Kỷ."
Kỷ Viêm tạm dừng hai giây, dịu dàng nói: "Anh phải làm nhiệm vụ trước, xong sẽ gọi lại cho em, được không?"
Cô nhanh chóng trả lời "Được", cúp luôn điện thoại.
Trong phòng khôi phục lại yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nức nở nho nhỏ, chỉ còn tiếng không khí lưu động.
Giang Miểu nhìn đồng hồ treo tường.
1 giờ sáng, sinh nhật của cô, đã qua.
Cô bật bật lửa, thắp nến trên bánh kem nhỏ, ánh sáng từ ngọn nến soi rõ những giọt nước mắt trên gương mặt.
Cô hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, khóe miệng nở nụ cười cứng đờ, so với khóc còn khó coi hơn.
"Giang Miểu, sinh nhật vui vẻ!"
Edit: Tiểu Y Y
Qua tối hôm sinh nhật, mỗi ngày Kỷ Viêm đều bớt chút thời gian gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại với Giang Miểu, Giang Miểu tuy không nói, nhưng tâm trạng u oán rất rõ ràng.
Có khi đang nói chuyện, anh đột nhiên nhận được nhiệm vụ, vội vàng cúp điện thoại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sau đó, nếu cả đêm anh không báo tin, Giang Miểu sẽ lo lắng suốt đêm không ngủ được, người thì ở nhà nhưng tâm trí đã bay tới chỗ người đang chiến đấu anh dũng bên ngoài.
Thời gian nhoáng tới cuối tháng, cô theo thường lệ lái xe đến nhà bà ngoại, cùng ăn bữa tối, món ăn rất phong phú, nhưng cô tâm sự nặng nề, ngay cả món thịt kho tàu Thượng Hải thích nhất cũng chỉ nếm hai miếng rồi dừng đũa.
Bà ngoại sống hơn nửa đời liếc mắt một cái liền nhìn ra vấn đề, đôi mắt của Giang Miểu vốn rất đẹp, trong suốt, ướt át nhưng giờ lại bị sương mù dày đặc bao trùm, cả người uể oải ỉu xìu.
Bà ngoại thăm dò hỏi: "Bé cưng, bà ngoại làm đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"
Giang Miểu lúc này mới lấy lại tinh thần, lắc đầu phủ nhận, miễn cưỡng nở nụ cười cứng đờ, "Hương vị rất ngon."
Bà ngoại đã nhìn thấu, "Có tâm sự sao? Có thể nói với bà ngoại.."
Giang Miểu rũ mắt, bị bà ngoại hỏi vậy, tâm trạng ủ dột nháy mắt rơi xuống đáy cốc.
Ngày thường cô luôn miễn cưỡng cười vui, trong lòng khó chịu cũng không biết nói với ai, ngay cả lúc nói chuyện phiếm với Hoa Nhài, cô cũng không dám tùy ý thảo luận những chuyện có liên quan đến Kỷ Viêm.
Hoa Nhài cơ bản có cùng quan điểm với mẹ Giang, cô ấy vẫn luôn không hài lòng với Kỷ Viêm, có thể nói là hận ngứa răng, nói anh ngoại trừ tướng mạo, dáng người thì không còn ưu điểm gì.