Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 125
⬅ Trước Tiếp ➡
Hai ngày sau, cô đắm chìm trong ảo cảnh mình tưởng tưởng, đầu óc toàn là Kỷ Viêm cười cưng chiều, mê hoặc cô thần hồn điên đảo, cô không dám nghĩ nhiều, nghĩ nhiều mặt sẽ đỏ ửng, còn không phải loại đỏ ửng bình thường.
Lý Thần nhìn thấy, trêu chọc cô vẻ mặt toàn ý dâm, cô cũng không tức giận, vẫn cười tủm tỉm, tính tình rất tốt.
Cô uyển chuyển từ chối lời mời của người nhà và bạn bè, sinh nhật 24 tuổi, cô chỉ muốn vượt qua bên người yêu.
Đầu kia mẹ Giang âm dương quái khí nói với ba Giang: "Người còn chưa gả ra ngoài, tâm đã sớm bay đi, về sau chờ đấy mà khóc."
Hoa Nhài nổi trận lôi đình, nói thẳng cô là đồ thấy sắc quên bạn, Giang Miểu cũng không tức giận, chấp nhận hết.
Thời gian chờ đợi một ngày bằng một năm, thật vất vả chờ đến ngày sinh nhật, vừa vặn là thứ bảy, cô có thời gian cả ngày để chỉnh trang bản thân, thuận tiện thu dọn nhà cửa sạch sẽ.
Cô cố ý đổi một kiểu tóc mới, tóc đen mềm mại uốn xoăn, đuôi tóc cọ qua đầu vai, thuận theo lỗ tai, ôm vào gương mặt, mặt lại nhỏ thêm một vòng, ứng với trang điểm nhẹ nhàng tinh xảo, ngay cả thợ cắt tóc cũng nói cô bẩm sinh đã đẹp, làm như thế nào cũng đều đẹp.
Phòng nhỏ được thu dọn sạch sẽ, cô chuẩn bị hai phần bánh kem, còn đặt thêm búp bê phương Tây mặc váy cưới, cảnh đẹp ý vui.
Cô thậm chí còn mặc cả áo ngủ gợi cảm mà Hoa Nhài tặng lúc trước, xịt nước hoa, ủi phẳng chăn, tưởng tượng đến những chuyện có khả năng sẽ phát sinh, tự thẹn thùng che mặt cười xấu xa.
Hai người đã hẹn 7 giờ tối, cô nhắn địa chỉ mới, lòng đầy vui mừng ngồi trên sô pha chờ anh, đôi mắt không hề chớp, nhìn chằm chằm kim giờ kim phút tí tách lướt qua, lúc phục hồi tinh thần lại, đã qua 8 giờ.
Di động an tĩnh, cửa phòng quạnh quẽ.
Nhịp tim từ kích động đến bình tĩnh, cuối cùng không tránh khỏi sinh ra mất mát và ấm ức.
Cho dù như thế, cô vẫn an ủi bản thân, anh chỉ vì công việc mới chậm trễ chút thời gian, anh nhất định sẽ không quên.
Trong phòng mở đèn trần mờ nhạt, cô ngồi ngay ngắn trên sô pha, thất thần nhìn màn hình TV đen bóng, còn có bóng dáng nho nhỏ của cô bên trong, không nhúc nhích.
Đồng hồ chỉ 9 giờ, cô thật sự không dấu nổi cảm xúc tối tăm nặng nề, gửi liên tiếp mấy tin nhắn WeChat.
『 đêm nay hẹn hò anh có nhớ không?
『 anh đang bận sao?
『 Kỷ Viêm, em đang đợi anh.
Thật lâu sau, cô vẫn không nhận được phản hồi gì từ anh.
Tâm theo thời gian trôi qua chậm rãi chìm xuống, cô dựa vào sô pha, nửa mê nửa tỉnh thiếp đi.
Cũng không biết qua bao lâu, chuông điện thoại ầm ĩ vang lên trong đêm khuya yên lặng, Giang Miểu bừng tỉnh, thấy có cuộc gọi đến, tim đập như sấm, cả người trong nháy mắt sống lại.
Cô vội vàng nhận cuộc gọi, thanh âm run run, "Anh ở đâu?"
Đầu kia yên tĩnh hai giây, giọng nói mỏi mệt, "Miểu Miểu, xin lỗi, đêm nay anh phải lỡ hẹn rồi."
Kỷ Viêm xoa xoa gương mặt đau nhức, kiên nhẫn giải thích, "Nhà xưởng ở Thành Tây cháy lớn, anh không kịp nói với em, em chờ anh rất lâu rồi hả?"
Giang Miểu cắn môi, nước mắt đảo quanh mắt, "Cũng không.. Bao lâu.."
"Xin lỗi, đều là anh sai."
"Không trách anh."

⬅ Trước Tiếp ➡