Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 124
⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó, không đợi Giang Miểu phản ứng, anh lại ra vẻ nhẹ nhàng nói sang chuyện khác, "Vết thương trên người thế nào rồi?"
Mặt Giang Miểu như bị thiêu cháy, trong miệng không biết nói thầm câu gì, Kỷ Viêm nghe không rõ, ghé sát lại, "Nói lớn nên một chút."
Hơi thở nóng bỏng phun trên mặt cô, nóng ướt, toàn thân không có tiền đồ nóng lên, ghé sát vào tai anh, kề tai nói nhỏ.
Đội trưởng Kỷ nghe xong, mặt mày mang ý cười, động tác thô bạo ấn cô vào trong ngực, từng nụ hôn liên tiếp rơi xuống, hôn cô đến thở không nổi.
Lúc xuống xe, cả người cô cảm giác như dẫm trên bông, mỗi bước đi đều lưu luyến quay đầu cười ngây ngô với anh.
Ngón cái thô ráp sờ lên môi, xúc cảm thơm ngọt mềm mại phảng phất còn dừng ở đầu lưỡi.
Kỷ Viêm chưa đã thèm liếm khóe môi, khởi động xe rời đi, trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói kia của cô.
"Vết thương cũ đã sớm tốt, giờ trên người toàn là dấu vết đêm đó anh để lại, anh còn không biết xấu hổ mà hỏi.."
Dưỡng thương mấy ngày, hai người một lần nữa trở lại cương vị.
Kỷ Viêm vẫn bận rộn như trước, gần cuối mùa thu, các loại sự cố an toàn phát sinh càng nhiều, có khi bận đến thời gian nghỉ ngơi cũng không có, 24 giờ thay phiên nhau làm, ngày đêm điên đảo, cũng không thể liên lạc với Giang Miểu nhiều như trước.
Ngẫu nhiên trò chuyện ban đêm, anh mỏi mệt, không mở nổi mắt, tán gẫu câu được câu không, có khi quá mệt, tự nhiên thiếp đi luôn.
Giang Miểu càng đau lòng, luyến tiếc cúp điện thoại, liền trốn trong chăn, lắng nghe hơi thở trầm lặng chậm rãi của anh, cách một lớp điện lưu, tiếng truyền đến tai, tâm ấm, người cũng thỏa mãn.
Sau khi cô xuất viện, ở nhà hai ngày, mẹ Giang vẫn cái tính tình bướng bỉnh kia, vừa thấy cô liền liều mạng quở trách Kỷ Viêm, lấy gia cảnh và công việc của anh bới móc hết một lượt, lời nói khó nghe, không lưu tình rót thẳng vào đầu cô, cô cứng cổ cãi lại, hai mẹ con ồn ào túi bụi.
Cuối cùng vẫn là ba Giang ra mặt điều đình, nhanh chóng nghĩ ra biện pháp hòa giải, tạm thời ngăn chặn chiến hỏa.
Hai ngày sau, ba Giang hộ tống cô đi mua nhà mới, cũng coi như tìm một chỗ an tĩnh cho con gái dưỡng bệnh.
Kỳ thật, ông không có ác cảm với lính cứu hỏa, ngược lại, ông từng có lần đi ngang qua phòng bệnh Kỷ Viêm, trộm liếc qua một cái, Kỷ Viêm trên giường bệnh, ngũ quan tuấn tú, giữa mày lộ ra một cỗ anh khí mà chỉ quân nhân mới có, cho người ta cảm giác rất an tâm, cũng khó trách bảo bối nhà mình vừa ý anh.
Tuy lý trí đứng về phe Giang Miểu, nhưng trên mặt tình cảm lại không thể xem nhẹ cảm thụ của bà xã, vì thế chỉ có thể dỗ dành cả hai bên, chờ mẹ Giang bớt tức giận, lại làm công tác tư tưởng cho bà ấy.
Ngày 11 giữa tháng, là sinh nhật Giang Miểu.
Cẩn thận tính ra, hai người đã hơn một tháng không gặp mặt, nhớ nhung như hồng thủy tràn lan, khiến tim gan cồn cào.
Trước hai ngày, cô nhắn tin cho Kỷ Viêm, không nói là sinh nhật cô, chỉ nói mình muốn gặp anh, đợi đến 1 giờ sáng, bên kia mới trả lời.
Trong lúc ngủ, Giang Miểu mơ hồ lấy di động, giao diện có thêm tin nhắn mới, cô nháy mắt tỉnh táo, một mình cười ngây ngô, lăn lội trên giường.
Kỷ Viêm: 『 chờ anh. 』

⬅ Trước Tiếp ➡