Liên tiếp mấy ngày huấn luyện cường độ cao, Kỷ Viêm mệt đến mức vừa ngả lưng liền ngủ, đến tận khuya ngày thứ tư, màn hình điện thoại sáng rất lâu, nhưng anh ngủ quá say, hôm sau tỉnh lại mới phát hiện có 3 cuộc gọi nhỡ, đều là Giang Miểu gọi.
Anh theo bản năng gọi lại, bên kia đã tắt máy.
Đội trưởng Kỷ cả ngày mất hồn mất vía, trong lòng bất ổn, lại một đêm khuya, anh không chút buồn ngủ, không chớp mắt nhìn chằm chằm di động, lần này rốt cuộc như anh mong muốn, chờ được điện thoại của Giang Miểu.
Không đợi đối phương mở miệng, anh vội vàng hỏi, "Em ở đâu?"
Đầu kia rõ ràng sửng sốt, sau đó giọng bị đè xuống, thì thầm, "Em chuyển tới Bệnh viện nhân dân tỉnh, di động bị mẹ tịch thu, không liên hệ được với anh."
Đội phòng cháy cách bệnh viện tỉnh không xa, trong khi nói chuyện, Kỷ Viêm đã hoả tốc mặc xong quần áo, cầm chìa khóa xe, muốn ra ngoài, giọng cứng rắn không cho phép cự tuyệt, "Giờ anh tới."
Giang Miểu ôn nhu nói, "Quá muộn.."
Kỷ Viêm dừng bước, thanh âm trầm thấp, "Miểu Miểu, anh rất nhớ em."
Mặt Giang Miểu hơi nóng lên, cô xốc chăn, trộm nhìn ba đang ngủ say ở giường bên cạnh, cười theo, "Vâng."
Ước chừng 15 phút sau, xe vững vàng ngừng ở bãi đỗ xe ngoài bệnh viện, anh vừa định lấy di động gọi điện thoại, cửa ghế phụ đã bị kéo ra, một bóng trắng nhanh chóng lên xe, Kỷ Viêm còn chưa thấy rõ người, Giang Miểu đã gấp không chờ nổi nhào qua, Kỷ Viêm ăn ý duỗi tay tiếp được cô.
Cô rúc trong lòng ngực anh, ngoan ngoãn không nhúc nhích, Kỷ Viêm giương mắt, mắt đen nổi lên ánh sáng, Giang Miểu bị nhìn chằm chằm đến xấu hổ, bốn mắt nhìn nhau, hô hấp hai người ngừng một giây, một nụ hôn sâu tự nhiên trao nhau, nhiệt độ bên trong xe không ngừng tăng, áp lực của Kỷ Viêm mấy ngày nay tìm được nơi trút xuống, xoa eo cô, nụ hôn thô bạo như cắn xé, Giang Miểu không chống đỡ được, không bao lâu liền xin tha.
Giang Miểu chôn vào cổ anh, thở dốc.
Kỷ Viêm nhìn qua cửa sổ, bóng đêm bên ngoài đen như mực, thật lâu sau, anh mới mở miệng, "Miểu Miểu, tìm thời gian, anh muốn chính thức gặp mặt người nhà em."
Lồng ngực Giang Miểu căng thẳng, trong đầu toàn là khuôn mặt oán phụ của mẹ Giang, ánh nhìn căm ghét.
"Không được."
Kỷ Viêm rũ mắt, ánh mắt trầm tĩnh, "Vì sao?"
Giang Miểu mím môi, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn không tìm được một lý do vừa ôn hòa vừa có sức thuyết phục.
Anh đợi nửa ngày không được câu trả lời, đơn giản cưỡng chế nâng cằm cô lên, để cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Đây không phải là lần đầu tiên."
Anh thanh âm xuống thấp, "Là anh làm không tốt, cho nên em mới không muốn sao?"
Edit: Tiểu Y Y
Giang Miểu khẽ cắn môi, hàng mi dài mảnh khảnh hơi chớp, trầm mặc nửa ngày, không biết nên trả lời thế nào.
Cô đang né tránh, Kỷ Viêm biết, ánh mắt anh trở nên tối tăm không rõ, trầm tĩnh nhìn chằm chằm cô một lát, "Làm em khó xử à?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giang Miểu lo lắng, "Không phải."
"Vậy thì vì sao?"
Cô rũ xuống mắt, không nói.
Kỷ Viêm thấy thế, biết hỏi tiếp cũng không có ý nghĩa, khóe miệng cong lên, hơi chua xót, "Là anh suy xét không chu toàn, dọa em rồi."