Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 122
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm bị chọc cười, âu yếm sờ đầu cô, "Sói con, em cần phải trở về."
Cô cười tủm tỉm, chu miệng, "Hôn một cái."
Kỷ Viêm đáp ứng theo yêu cầu ,hôn môi cô, nhưng Giang Miểu không thuận theo, không buông tha quấn lên, răng môi va chạm hơi thở giao hòa, vốn là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, cuối cùng Kỷ Viêm suýt bị đốt cháy, lại biểu diễn một màn xuân sắc.
Cũng may Kỷ Viêm vẫn còn lý trí, kịp thời dừng cương trước bờ vực, tiễn tiểu yêu tinh này đi, cả đêm không chợp mắt, Kỷ Viêm xoay người chui vào trong chăn.
Một lần nữa, mặt trời đã lên cao.
Lộc Bạch và Giang Mục đúng giờ xuất hiện trong phòng bệnh của anh, mỹ danh nghênh đón anh xuất viện.
Ba người đi ngang qua phòng bệnh của Giang Miểu, Giang Mục thích hóng hớt giả bộ thò vào nhìn, quay đầu nhìn Kỷ Viêm, biểu cảm hoang mang, "Đội trưởng Kỷ, cô Giang xuất viện rồi à?"
Kỷ Viêm sửng sốt, bình tĩnh mở di động, giao diện sạch sẽ, không có bất kì tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ.
Anh trầm mặc, cất di động, liếc Giang Mục một cái, "Nhiều chuyện."
Giang Mục nhún nhún vai, hai tay đút túi.
Kỷ Viêm đang đắm chìm trong tình yêu, không phải giả bộ thì chính là làm ra vẻ, không còn bình thường.
Về đơn vị, vết thương trên chân Kỷ Viêm chưa khỏi hẳn, cho nên chỉ tham gia huấn luyện hằng ngày, cũng không tham dự hành động cứu viện.
Anh tham gia vào huấn luyện khắc nghiệt, cho dù mặc áo có cổ che kín mít, nhưng vết đỏ mờ ám trên cổ vẫn sẽ khiến người khác tưởng tượng liên miên.
Từng ánh mắt ái muội đảo qua, các anh chàng cứu hỏa trẻ tuổi nghẹn cười, nghẹn đến mức sắp tắt thở, Kỷ Viêm xụ mặt, xem như không nhìn thấy, nhắm mắt làm ngơ.
Ngay cả xưa nay không màng thế sự, lúc Chu chính ủy thấy cũng ý vị thâm trường cười, vỗ vỗ vai Kỷ Viêm, "Người trẻ tuổi huyết khí cương phương là chuyện tốt, nhưng đừng quá rêu rao, trong đội nhiều người đàn ông độc thân như vậy, vẫn nên suy xét đến cảm thụ của bọn họ."
Kỷ Viêm bị cười cũng không giận, gương mặt ửng đỏ, "Ngài nói đúng, là cháu thiếu suy xét."
Chu chính ủy nhướng mày: "Nghe nói là cháu gái ngoại của lão Ngô?"
Kỷ Viêm yên lặng gật đầu.
Chu chính ủy "Ha hả" cười, chế nhạo nói: "Mặt mũi lão Ngô đúng là lớn hơn tôi, đáng thương cho bé ngốc nhà tôi, vẫn một lòng một dạ nhào vào người cậu, còn than thở tính tình cậu lạnh lẽo như băng, thì ra trong lòng đã sớm có người."
Đội trưởng Kỷ nhất thời không nói gì, "Chính ủy.."
"Được rồi, dưa hái xanh không ngọt, mặc kệ nói như thế nào, cậu gặp được người trong lòng, xem như là tin vui, quý trọng người ta thật tốt, ngàn vạn đừng rớt dây xích."
Kỷ Viêm thẳng lưng, ngữ khí kiên định, "Đã rõ."
Đêm khuya, Kỷ Viêm lăn qua lộn lại, mất ngủ, lại lấy di động, mở WeChat của Giang Miểu, nhìn chằm chằm giao diện, trầm tư.
Giang Miểu không nói một tiếng đã xuất viện, một tin nhắn cũng không gửi, anh nghĩ sao cũng cảm thấy không yên lòng.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh vẫn không nhịn được gửi WeChat, 『 về nhà à?
Đến tận khi đi ngủ, bên kia vẫn an an tĩnh tĩnh, không người đáp lời.

⬅ Trước Tiếp ➡