Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 121
⬅ Trước Tiếp ➡
Trò chơi mèo bắt chuột thực sự thú vị, nhưng chuột nhỏ ngây thơ rõ ràng xem nhẹ sức chiến đấu lão mèo, một phút sau, Giang Miểu rơi vào ma trảo của Kỷ Viêm.
Anh ôm cô vào trong ngực, nghiêm túc mặc quần áo cho cô.
Mặc đồ chỉnh tề rồi, Giang Miểu vẫn không chịu buông tay, hai tay ôm cổ anh, thấp thỏm hỏi, "Anh có thể đến tìm em không?"
Kỷ Viêm sửng sốt, mỉm cười nói, "Cái này cũng coi là vấn đề?"
"Có thể không?" Cô cố chấp muốn một đáp án.
Kỷ Viêm nhéo nhéo mặt cô, trêu chọc nói: "Vẻ mặt u oán này của em, người không biết còn tưởng anh bỏ vợ bỏ con đấy."
Giang Miểu rũ mắt, đáy lòng chợt cô đơn, cằm gác trên vai anh, hô hấp thật nhẹ, "Em chỉ là.. Không có cảm giác an toàn, luôn cảm thấy anh sẽ rời khỏi em."
"Là anh sai."
Kỷ Viêm nhẹ nhàng vỗ lưng cô, ôn nhu trấn an, "Nếu anh làm tốt hơn chút, có lẽ em có thể tin tưởng anh hơn."
Cô không nói lời nào, cứ an an tĩnh tĩnh ôm như vậy, giống như năm tháng tĩnh lặng, tâm hồn ấm áp.
Kỳ thật Giang Miểu cũng không rõ cảm xúc ủ dột kia từ đâu mà đến, cô chỉ biết trong lòng rất sợ hãi, chỉ có ở bên cạnh anh, cô mới có thể thoải mái.
Con người luôn tham lam, dục vọng vĩnh viễn không có đáy.
Ngay từ đầu cô cho rằng cái cô muốn chỉ là cơ thể anh, nhưng hiện tại, cô phát hiện, cô có lòng tham, muốn toàn bộ của anh.
Kỷ Viêm muốn tự mình đưa cô về phòng bệnh, nhưng Giang Miểu từ chối.
Cô theo bản năng tránh tất cả các khả năng khiến anh gặp mẹ Giang, cô biết mẹ không thích Kỷ Viêm, càng không thể bảo đảm bà sẽ không nói gì khó nghe, kích thích anh, cô không muốn nhìn thấy anh vì mình mà cúi đầu nhẫn nhịn.
Cô không chịu được, chỉ có thể dùng lực lượng nhỏ bé của mình yên lặng bảo hộ anh.
Tình yêu là gì, cô không hiểu lắm.
Cô chỉ biết nếu một người khổ sở sẽ khiến cô đau đến tê tâm phế liệt, vậy cô tình nguyện che trước mặt anh, mặc dù mình đầy thương tích, cô cũng cảm thấy cam tâm tình nguyện.
Cô không cho rằng mình vĩ đại, bởi vì thích một người, vốn nên như thế, không phải sao?
Trước khi đi, Kỷ Viêm kéo cô dặn dò vài câu, "Ngày mai anh về đơn vị, trong khoảng thời gian này không có ngày nghỉ, sẽ rất bận, em tự chăm sóc tốt cho bản thân, anh có thời gian sẽ tới thăm em."
"Vâng." Giang Miểu lưu luyến không rời, lung tung dong dài, "Không cho phép anh bị thương, ngày thường không bận phải nhắn tin cho em, không được mất liên lạc, mỗi ngày đều phải báo bình an, còn có, nếu anh muốn em, còn có còn có.."
"Được rồi, em đã nói đi nói lại ba lần, anh đều nhớ kỹ."
Giang Miểu lúc này mới chịu bỏ qua, xoay người đi, lại đột nhiên xoay người lại, nhón chân tàn nhẫn cắn lên cổ anh một cái, Kỷ Viêm không nhúc nhích, đợi cô tự nhả ra, Giang Miểu cảm thấy mỹ mãn nhìn kiệt tác của mình, cười ngây ngô.
Kỷ Viêm hoàn toàn bị đánh bại, sờ sờ phần cổ bị cắn chảy máu, búng trán cô, "Có vết cắn này, sao anh có thể đi huấn luyện binh lính?"
"Cái này là công khai biểu thị chủ quyền. "
Nói đến đây, mặt Giang Miểu tái đi, ý chí chiến đấu tràn đầy, "Đừng cho là em không biết, muốn ăn thịt mỡ là anh không chỉ có mình con sói là em.."

⬅ Trước Tiếp ➡