Ánh mắt Kỷ Viêm đỏ thẫm, hai tay bẻ cánh mông, lực độ thâm nhập cũng dần mất khống chế, cắm vào mạnh mẽ, rút ra còn kéo theo hoa dịch, dịch thể chảy theo miệng huyệt xuống, cả chân và sườn dính đầy vệt nước.
Hơi thở của Kỷ Viêm càng ngày càng nặng, tần suất vận động giống con ngựa hoang, đâm mạnh và nhanh đến nỗi eo cô muốn đứt ra.
Đột nhiên Giang Miểu nhớ ra một chuyện quan trọng, quay đầu nhắc nhở anh, "Không có.. Tránh thai.."
Chữ cuối cùng đã biến mất trong cổ hỏng, vì Kỷ Viêm trầm thấp gào lên, huyệt nhỏ được rót đầy bởi những luồng nóng bỏng, bụng nhỏ trướng lên.
"Chậm rồi." Kỷ Viêm trầm giọng.
Vài phút sau, Giang Miểu được Kỷ Viêm ôm vào phòng tắm, ngâm mình trong nước ấm, thân thể căng trướng cũng dần thả lỏng.
Ánh đèn trong phòng rất sáng, cô giấu mình trong hơi nước mờ ảo, đỏ mặt nhìn chằm chằm thân thể trần như nhộng của Kỷ Viêm, sửng sốt vài giây.
Tay Kỷ Viêm theo làn nước ấm chui vào giữa hai chân cô, Giang Miểu căng thẳng, tưởng anh lại muốn, còn không kịp từ chối, ngón tay linh hoạt đã cắm vào bên trong, đầu ngón tay hơi tách ra, một đống dịch thể thuận thế chảy ra ngoài.
Thân thể trống rỗng.
Kỷ Viêm nhẹ nhàng vén những lọn tóc ướt đẫm trên mặt cô, cố ý trêu, "Làm sao bây giờ, hay em sinh con cho anh nhé."
Giang Miểu cúi đầu, mặt càng đỏ hơn, "Được."
Khóe miệng Kỷ Viêm lướt qua ý cười, "Được cái gì?"
Cô nhón chân, hôn một cái lên má anh, cười rộ lên đôi mắt rất sáng.
"Sinh con cho anh, em nguyện ý."
Edit: Tiểu Y Y
Qua nửa đêm, trời hết mưa, tiếng nước "Tí tách" tạo ra một bản nhạc dễ nghe, bài hát ru ngủ do thiên nhiên tạo thành.
Trong lúc ngủ mơ, Giang Miểu kề sát vào ngực Kỷ Viêm, không ngừng cọ xát, đội trưởng Kỷ xưa nay chưa từng mất ngủ, bị lăn lộn cả một đêm không thể chợp mắt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tờ mờ sáng, Kỷ Viêm cẩn thận rút cánh tay tê cứng ra, mặc dù động tác rất cẩn thận nhưng vẫn thành công đánh thức mỹ nhân ngủ say trong ngực.
Giang Miểu nửa ngủ nửa tỉnh, đầu óc vẫn còn hỗn độn, một tay quấn chặt eo anh, hận không thể dính cả người lên người anh.
"Tỉnh rồi?" Giọng nam khàn khàn.
"Ừm.."
Sáng sớm còn vương giọng mũi, mềm như bông, câu mất hồn anh.
Kỷ Viêm cúi đầu tìm miệng nhỏ, nhẹ mút, thấp giọng dỗ dành, "Trời đã sáng, anh đưa em về, đừng để người nhà lo lắng."
Giang Miểu không muốn, chôn đầu vào ngực anh, nũng nịu: "Buồn ngủ quá, không muốn động."
"Nghe lời."
Giang Miểu nhắm chặt hai mắt, lựa chọn giả chết.
Đội trưởng Kỷ bất đắc dĩ, tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo được bé mè sừng này ra khỏi lòng mình, xuống giường mặc quần áo, chờ anh cầm quần áo của Giang Miểu vòng lại, cô đã dùng chăn bọc kín bản thân, che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ dư một đôi mắt to trong veo đang trừng anh.
Kỷ Viêm muốn kéo cô ra, cô cảnh giác nhíu mày, lại lùi lại.
Kỷ Viêm thở dài, "Nhất định muốn mạnh bạo?"
Giang Miểu buồn bực không lên tiếng, hai tay túm chặt chăn, rõ ràng là muốn chơi xấu đến cùng.