Giang Miểu đang trong cơn cực khoái, không phân rõ hiện thực hay ảo cảnh, ghé sát tai anh, nũng nịu la hét: "Thật thoải mái.. Ừm.."
Đại đội trưởng Kỷ vốn định đại phát từ bi cho cô thêm thời gian thích ứng, nhưng bị một tiếng kêu mềm mại này kích đến nhiệt huyết sôi trào, chút tự chủ còn sót lại bị đánh bại, đơn giản là không nhịn nữa.
Anh bế Giang Miểu đang sa vào dục vọng lên, giữ nguyên tư thế thâm nhập, chân trần đi tới sô pha.
Rời khỏi giường lớn mềm mại ấm áp, nguồn nhiệt duy nhất chính là cơ thể anh, Giang Miểu mềm mại ôm chặt anh, nhỏ giọng hỏi anh đi chỗ nào.
Kỷ Viêm trầm mặc không nói, vài bước nhanh chóng, dương vật sưng đỏ bị tiểu huyệt càng nuốt càng sâu, hô hấp nặng thêm một chút, đặt cô lên sô pha, bóp eo lật người cô lại, để hai tay cô chống lên phần đệm lưng của sô pha, tư thế quỳ quay lưng về phía anh.
Giang Miểu quay đầu lại, "Kỷ Viêm?"
Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn dịu dàng tỏa sáng, soi rõ đôi mắt anh đỏ hồng nhìn mông nhỏ trần trụi trắng nõn, tiểu huyệt đang được anh yêu thương.
Yết hầu đội trưởng Kỷ lăn lăn, cúi người dán lên lưng cô, người anh em lại sưng to thêm một vòng, chen vào giữa hai chân cô, cọ xát miệng huyệt ướt dầm dề, cả người Giang Miểu run lên, theo bản năng kẹp chặt vật cứng bá đạo đang muốn xâm nhập.
Kỷ Viêm liếm thùy tai trắng nõn, thanh âm trầm xuống, "Thích kẹp như vậy?"
Giang Miểu phát ra tiếng rên rỉ, giống như đang trả lời, cũng giống như đang câu dẫn, trêu chọc anh.
Anh cúi đầu, cắn mạnh vào gáy cô, Giang Miểu đau đến hút khí. Cơn đau còn chưa biến mất, Kỷ Viêm đột nhiên hung ác cắm nguyên một cây vào, tư thế thâm nhập từ phía sau khiến anh vào rất sâu, Giang Miểu nhất thời không nhịn được, vành mắt hồng lên.
Cô đáng thương bẹp miệng, "Không cần.. Như vậy.."
Kỷ Viêm thoải mái híp híp mắt, tơ lụa chặt chẽ tầng tầng bao vây, đây có lẽ là thiên đường chốn nhân gian.
Anh một tay ôm eo cô, kéo cô dán chặt vào mình, ngoài miệng thì dịu dàng dỗ dành, "Ngoan, nhịn một chút, anh sắp xong."
Tư thế này quả thực giống như xé cánh mông rách thành hai nửa, chỉ đưa đẩy với biên độ rất nhỏ cô cũng không chịu được, muốn xin tha, nhưng Kỷ Viêm đã không còn khả năng buông tha cô.
Anh đẩy côn thịt thô to, bắt đầu ra quân mạnh mẽ, vách tường bên trong ướt mềm, các nếp uốn tinh mịn khiến khoái cảm như xâm nhập vào tận xương.
Bụng rắn chắc va chạm với mông thịt trắng nõn, qua vài cái mông nhỏ đã hồng lên.
Kỷ Viêm cúi đầu hôn môi cô từ sau lưng, nụ hôn ấm áp giúp cô thả lỏng, có thể tiếp nhận những lượt xâm nhập càng sâu hơn.
"Miểu Miểu.."
Giang Miểu ấm ức, "Đau quá.."
Đội trưởng Kỷ liếm thịt non sau cô, "Anh cũng vậy."
Giang Miểu thở hổn hển liên tục, tỏ vẻ không tin, "Anh.. Gạt người.."
Kỷ Viêm cười, không phủ nhận, hiện tại anh như đang ở trên mây, cho dù lúc này cô có mắng chửi, anh cũng có thể cười tủm tỉm tiếp thu.
Huống chi Giang Miểu trong ngoài mềm rối tinh rối mù, anh yêu thích không buông tay, chỉ muốn ăn vào bụng, ăn không nhả xương.