Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 118
⬅ Trước Tiếp ➡
Làn gió mát rượi lùa qua cửa sổ, vuốt ve da thịt cô, nhưng càng thổi, lửa càng lớn.
Trong lòng bàn tay dày rộng của anh, hơi thở nặng nề, thân thể cô hoàn toàn thoát khỏi lực hút Trái Đất, phiêu đãng trong không trung.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giang Miểu không thấy rõ mặt anh, nhưng vẫn cảm nhận được cái nhìn chăm chú thâm trầm.
Cô cúi đầu, hai cánh môi chạm nhau, đầu lưỡi anh liếm khóe môi cô, cô rùng mình, tiểu huyệt bị nhét đầy, co chặt lại, Kỷ Viêm bị kẹp, lưng cứng đờ, lòng bàn tay vuốt ve vòng eo tinh tế, dẫn đường cho cô chơi đùa với cự vật.
Lúc bắt đầu là va chạm mềm nhẹ, lúc rút ra chỉ để lại phần đầu thô tráng, thong thả ma sát, lúc nuốt vào lại tàn nhẫn dùng lực, một phát cắm đến cuối, Giang Miểu chịu không nổi, chôn vào cổ anh rầm rì rên rỉ.
Kỷ Viêm sờ sờ đầu cô, "Tự em lên?"
Giang Miểu vừa mở miệng, vật khổng lồ lại đột nhiên mãnh liệt chuyển động, chọc thẳng tới cổ tử cung, cảm giác tê dại lan khắp người, cô chỉ có thể dùng giọng mũi phát ra tiếng, còn kèm theo tiếng khóc nức nở, "Không cần, anh nặng quá.."
Kỷ Viêm cười hôn tai cô, ôm nửa người trên của cô, tư thế thay đổi vô tình khiến thứ đó cắm vào sâu hơn, anh đè Giang Miểu lại, không để cô vặn vẹo, cúi đầu cắn thịt non đang lắc lư trước ngực cô.
Đầu lưỡi thô rát còn hơi gai góc liếm qua thịt viên, Giang Miểu ngẩng đầu, rên rỉ thành tiếng, hai tay nghe lời vòng qua cổ anh, tự động dùng hoa huyệt ướt đẫm liếm hút vật nóng.
Chỗ giao hợp vang lên tiếng nước dâm mĩ, cô lung tung hoạt động, mông nhỏ trắng nõn vẽ ra từng đạo đường cong tuyệt đẹp, động tác tiểu huyệt hút cắn cũng càng thêm lưu loát, khiến anh càng tấn công nhanh hơn, mạnh mẽ hơn.
Cảm giác khô nóng trướng đau trong cơ thể được thay thế từng chút bằng khoái cảm, thân thể của cô bắt đầu không thể khống chế, theo bản năng phối hợp với anh để đạt tới vui thích cực hạn.
Cả hai người đã hãm sâu vào đầm lầy, xúc cảm bùng nổ, các loại cảm giác đạt tới cực hạn khiến da đầu tê dại, run rẩy.
Kỷ Viêm hôn môi cô cổ, cắn cái cằm tinh tế, trao một nụ hôn sâu khiến cô choáng váng, tiếng nước dâm mĩ không ngừng vang lên, một nặng một nhẹ, tạo ra một bản hòa âm hoàn mỹ.
Giang Miểu lay động eo nhỏ, mồ hôi nóng đầm đìa, thở hổn hển, cô thả chậm tốc độ, làm nũng thổi gió, "Anh tới.."
Đội trưởng Kỷ nhướng mày, "Không còn sức?"
"Ưm.."
"Thể lực kém như vậy.."
Anh nghiêm trang nói, "Về sau em phải tập chạy bộ nhiều hơn."
Tự nhiên bị chê khiến Giang Miểu không hài lòng, chu miệng lẩm bẩm, "Rõ ràng là do anh lười.."
Kỷ Viêm cong môi, "Được, vậy anh chăm chỉ cho em xem.."
"Hả?"
".. A a!..
Giọng nữ đột nhiên chuyển lên cao vút, cô kinh ngạc che miệng, nhục huyệt co rút theo quy luật, mỗi lần đều phun ra một đống lớn chất dịch nỏng bỏng.
Cả người Giang Miểu mềm oặt, nghỉ ngơi một lúc mới hòa hoãn hơi thở.
Kỷ Viêm mạnh mẽ đem cô từ bình nguyên trong vòng một giây đưa lên đỉnh núi, linh hồn cô thoát ly thể xác, hoàn toàn trở thành tù binh trong biển tình dục này.

⬅ Trước Tiếp ➡