Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 117
⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ thể sưng to như sắp nổ mạnh, Kỷ Viêm một giây cũng không nhịn nổi nữa, hơi bẻ hai chân cô ra, không vội vã kéo quần lót ra, ngược lại nắm lấy côn thịt dùng thịt ma sát với miệng huyệt.
Mỗi lần đầu nấm thô to lướt qua hoa tâm hơi nhô lên, mang đến kích thích lạ lẫm, Giang Miểu không chịu nổi, rên rỉ, tiếng thở dốc không dứt lọt vào tai.
Lần đầu tiên cô quá khẩn trương, anh lại không có kinh nghiệm, không thể cho cô trải nghiệm hoàn mỹ, cho nên lần này anh đủ kiên nhẫn, làm cô say mê hưởng thụ, trầm mê trong dục vọng.
Quần lót mỏng dính đầy nước sốt, sũng nước, bị kéo sang một bên, côn thịt nóng bỏng cứng rắn đẩy chướng ngại vật ra, thịt dán thịt, vận sức muốn chui vào trong, khe thịt nhỏ xinh bị căng ra từng chút một.
Vách trong mềm mại miễn cưỡng nuốt hết phần đầu cường tráng, lại thít chặt, không cho kẻ lạ xâm nhập thêm.
Kỷ Viêm nhịn, trán đã chảy đầy mồ hôi nóng, thở hổn hển, kiên nhẫn dỗ cô, "Đừng cắn chặt như vậy, thả lỏng.."
Giang Miểu "Nức nở", "Em sợ đau."
"Lần này sẽ không, tin tưởng anh."
Giang Miểu đơn thuần không biết rằng lời của đàn ông trên giường tuyệt đối không thể tin, anh nói sẽ không, cô liền không nghi ngờ, nỗ lực thuyết phục chính mình thả lỏng thân thể.
Nhục huyệt căng thẳng co rụt lại đè ép khiến Kỷ Viêm cực thoải mái.
Vừa vào tới bên trong, dã thú trong cơ thể thoát ra, đấu đá lung tung nhét nguyên cả cây vào, một phát đỉnh đến cửa mình kiều nộn.
Kỷ Viêm bị kẹp, lưng tê rần.
Thật chặt.
Biết hút, biết nuốt, cắm xuống toàn nước.
Giang Miểu không khống chế được, phát ra tiếng kêu to.
Kỷ Viêm sợ tiếng kêu sẽ đánh động các bác sĩ hộ sĩ, hoảng loạn cúi đầu lấp kín cái miệng nhỏ, trấn an liếm mút.
Mặt cô nghẹn đến đỏ tím, thân thể run rẩy, hạ thể bị nhét căng chặt.
Cảm giác đau đớn dần biến mất, bên trong huyệt rất trướng, lại trơn trượt, mỗi lần thọc vào rút ra với biên độ nhỏ cũng có thể dễ dàng moi ra nước sốt.
"Miểu Miểu.." Kỷ Viêm trầm thấp gọi, thong thả ung dung đưa đẩy.
Giang Miểu hai tay đan xen chống trên ngực anh, chia sẻ cảm thụ, "Rất trướng.. Khó chịu.. Ô.."
Kỷ Viêm cười hôn cô, nhẹ giọng dỗ, "Vậy em thích không?"
Cô thẹn thùng đáp lời, "Ừm.."
Cổ họng Kỷ Viêm khát khô, hai tay véo eo mềm mại, bỗng tăng nhanh tốc độ, tàn nhẫn thao lộng, Giang Miểu hoàn toàn theo không kịp tiết tấu, đột nhiên mất khả năng nói, "Ê ê a a", thở hổn hển không ngừng.
Anh phóng túng xong, lại đột nhiên dừng lại, cúi người ôm cô, lưu loát chuyển mình, để cô ngồi lên trên, lần này chỗ tư mật của hai người gắt gao hòa hợp.
Tư thế nữ trên có thể khiến vật cứng chạm tới chỗ sâu nhất, cô bị động thừa nhận từng cú va chạm nặng nề, tàn nhẫn, bị Kỷ Viêm thao từ dưới lên trên, cả người mềm nhũn.
Cô xấu hổ muốn thoát khỏi dáng ngồi dâm mĩ, nhưng lại luyến tiếc cảm giác côn thịt cứng rắn lấp kín toàn bộ đường đi, ngứa ngáy tận xương, từng chút ăn mòn cô.
"Lần này đổi lại, để em tới được không?" Kỷ Viêm trầm giọng.
Giang Miểu nhẹ nhàng chớp mắt, "Em không biết, nên làm như thế nào.."
Đội trưởng Kỷ thoải mái dựa vào gối đầu, bàn tay to sờ ra phía sau, sắc tình nhéo nhéo mông thịt mềm mại.
"Hôn anh một cái, anh dạy em."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y

⬅ Trước Tiếp ➡