Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 116
⬅ Trước Tiếp ➡
Thân thể cọ xát, Giang Miểu như con rắn nhỏ, quấn lấy cơ thể cường tráng, trơn trượt di động xuống, lại đụng phải miệng vết thương còn chưa lành trên chân anh, Kỷ Viêm buông cô ra, nhíu mày nhẹ hút khi.
"Anh bị thương?" Giang Miểu ghé trên người anh, há miệng nhỏ thở dốc.
Kỷ Viêm biết Giang Miểu để ý, không muốn cô lo lắng, nhẹ nhàng bâng quơ giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, "Vết thương nhỏ, không quan trọng."
Giang Miểu quả nhiên nghiêm túc, nghiêm trang bắt bẻ, "Bị thương không phân biệt lớn nhỏ, anh không được sơ ý!"
Cô chống thân thể, duỗi tay mở đèn, trong bóng đêm, Kỷ Viêm chuẩn xác nắm lấy tay cô, không để cô kịp phản ứng, xoay người đè cô dưới thân.
"Em muốn nhìn một chút.."
"Chút lại nói."
Giang Miểu không thuận theo, không buông tha, "Bây giờ muốn xem.."
Kỷ Viêm đè cái tay nghịch ngợm, kéo xuống bộ phận nào đó đang phát hỏa, giọng khàn khàn, "Hiện tại, anh muốn cái khác.."
Tay cô mềm mại man mát, chạm vào thiết hỏa, mặt cô nháy mắt hồng rực, không dám hít thở.
Mềm giọng van xin, "Kỷ Viêm.."
Giang Miểu yêu kiều rên rỉ, Kỷ Viêm nghiễm nhiên hưởng thụ, cách một tầng vải dệt cọ sát trên dưới, ôn nhu an ủi bộ phận đang nóng cháy, thấp giọng trêu chọc, "Nóng không?"
Giang Miểu khẽ cắn môi, trong bóng tối vẫn ngượng ngùng nhắm mắt trốn tránh, bộ dạng rất đáng yêu.
Cô mặc trang phục bệnh nhân, trong lúc lơ đãng, trước ngực chợt lạnh.
Toàn bộ cúc áo đã bị cởi ra, áo ngực thuần trắng bị đẩy lên, hơi thở ấm áp mơn trớn da thịt, một ngụm cắn lên nơi nhỏ xinh đẫy đà.
Hai tay bọc lấy nhũ thịt tinh tế, thỏa sức đè ép, anh chui đầu vào khe rãnh, hít sâu một ngụm hương thơm mê người, đầu lưỡi thô ráp cẩn thận liếm láp từng tấc da thịt.
Anh làm việc xưa nay nghiêm cẩn, ngay cả chuyện này cũng không chút cẩu thả.
Giang Miểu buông tay, năm ngón tay túm chặt khăn trải giường, phía dưới có dòng nước ấm chảy ra, từng luồng nhiệt dịch phun ra khỏi hoa huyệt, cảm giác giây tiếp theo sẽ vỡ đê.
Kỷ Viêm hưởng qua kiều nhũ kiều nộn, hôn dọc cổ, một lần nữa ngậm lấy môi cô, Giang Miểu không từ chối nữa, ấp úng đẩy anh.
Kỷ Viêm dừng động tác, ánh mắt sâu không thấy đáy, "Sao vậy?"
Giang Miểu nhỏ giọng lên án, "Anh nói để cho em tới.."
Kỷ Viêm cười, không rên một tiếng, động thủ lột sạch quần áo trên người cô, Giang Miểu hoàn toàn ngơ luôn rồi, ngây ngốc để anh lột đến chỉ còn lại có một cái quần lót, mới chậm nửa nhịp ngăn lại, "Anh có nghe thấy em nói chuyện không?"
"Ừ."
Anh hàm hồ trả lời, kéo chăn qua thân thể hai người, thân trên không có áo che, cơ ngực cường ngạnh áp lên, da thịt chạm nhau mang đến cảm giác nôn nóng.
"Nhưng anh chờ không kịp, làm sao bây giờ?"
Anh ghé sát bên tai, tay lại lập tức chuyển tới giữa hai chân, linh hoạt cắm xuyên quần lót qua mỏng, hai ngón tay nhẹ nhàng chạm tới cánh hoa ướt át.
Giang Miểu thất thủ rên rỉ, lại nghe Kỷ Viêm nghẹn ngào nói, "Miểu Miểu, em ướt rồi.."
Giang Miểu thẹn thùng xoay đầu, cố ý kẹp chặt chân, đã nghiện còn ngại, cô thoáng chống cự càng khiến Kỷ Viêm hãm sâu trong tình dục cháy lên ham muốn chinh phục mãnh liệt.
Thân thể Giang Miểu khá mẫn cảm, vừa hơi trêu chọc, quân lính đã tan rã.

⬅ Trước Tiếp ➡