Cô và mẹ Giang vừa thấy mặt liền cãi nhau, ai cũng không nhường ai, ba Giang nho nhã xung phong đảm đương làm người hòa giải, ở phòng bệnh luôn cố gắng ngăn cản hai bên chiến tranh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mỹ danh là người chiếu cố, kỳ thật là bảo tiêu mẹ Giang phái tới, đề phòng Giang Miểu chuồn êm ra ngoài.
Ba Giang xưa nay kiệm lời, hai cha con nhìn như hài hòa, nhưng trong mơ hồ lại lộ ra cảm giác xấu hổ.
Dị động của Giang Miểu bị tịch thu, không thể liên lạc với anh, chỉ có thể mỗi ngày trốn trong chăn trộm rơi nước mắt, trong lòng cô lo lắng Kỷ Viêm, không biết anh đã tỉnh hay chưa, bị thương có nặng hay không..
Mấy ngày nay con gái tâm sự nặng nề, không muốn ăn, ba Giang đều nhìn thấy, cũng rất đau lòng.
Đến giờ ngủ, Giang Miểu dùng phần lớn thời gian chui trong chăn khóc, nhân tiện miên man suy nghĩ.
Ai ngờ trước khi tắt đèn, chăn bị giật giật, ngay sau đó giọng ba Giang vang lên.
"Miểu Miểu, ba phải đến viện nghiên cứu.."
Giang Miểu sửng sốt, thong thả chớp mắt.
"Đêm nay.." Ông ngừng hai giây, chậm rãi nói hết, "Chắc là không trở về."
Giang Miểu khẩn trương, đột nhiên chui ra khỏi chăn, mở to mắt thật cẩn thận hỏi: "Vậy mẹ.."
Ba Giang cười, chớp mắt với cô, "Đây là bí mật, hai ta không được nói."
Giang Miểu ngầm hiểu, không ngừng gật đầu, trong lòng bỗng có cảm giác muốn nhào lên, làm nũng trong lòng ba.
Trước khi đi, ba Giang dặn cô, sáng mai khoảng 8 giờ mẹ Giang sẽ đến thay ca, cô cẩn thận một chút, đừng nhớ nhầm thời gian.
Hai ha con nhìn nhau cười, đây đúng là khoảnh khắc ôn nhu hiếm có.
Kỷ Viêm đuổi hai tên tăng động Lộc Bạch và Giang Mục đi, mấy ngày nay, cửa lớn không ra, cửa sau không tới.
Đêm khuya tĩnh lặng, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngoài cửa sổ, mưa gió rít gào, không khí ẩm ướt, hạt mưa không ngừng đập lên cửa sổ, chảy xuống tạo ra vệt nước.
Kỷ Viêm lăn qua lộn lại, không ngủ được, đôi mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm quang cảnh mông lung ngoài cửa sổ, đầu óc trống rỗng.
Đột nhiên, cửa phòng truyền ra một tiếng lạch cạch nhỏ bé yếu ớt, cửa phòng bị đẩy ra, sau đó lại được nhẹ nhàng khóa lại.
Cả người đội trưởng Kỷ căng chặt, hô hấp dừng lại, rơi vào trạng thái đề phòng.
Có người nhẹ nhàng trộm vén chăn của anh, giống như chuột trộm gạo, cọ tới cọ lui, leo lên giường.
Giang Miểu tưởng anh ngủ rồi, động tác càng nhẹ nhàng, cọ người sau lưng anh, tay nhỏ không nhịn được lôi vạt áo anh, tiến vào trong quần áo.
Đầu ngón tay mềm nhẹ lướt qua vòng eo săn chắc, chạm tới cơ bụng gập ghềnh, tham lam khẽ vuốt.
Trong bóng đêm, vẻ mặt Kỷ Viêm lúc đầu còn lạnh lẽo, giờ mắt đã nóng lên, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai túm lấy bàn tay nhỏ đang làm ác, xoay người đè cô gái dưới thân.
Giang Miểu đang trầm mê trong nam sắc, sợ tới mức giật mình, tay bị anh túm chặt, mắt ướt trừng lớn, bĩu môi hô đau.
Đội trưởng Kỷ buông tay cô, không nhanh không chậm mở đèn, Giang Miểu bị ánh đèn kích thích, nhíu mày trốn tránh, theo bản năng rúc vào lồng ngực Kỷ Viêm.