Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 114
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm nhéo cằm cô, lôi khuôn mặt nhỏ ra khỏi ngực, rũ mắt nhìn thẳng đôi mắt long lanh, ngón cái vuốt ve má cô.
Giọng anh khàn khàn, "Trộm ra?"
Giang Miểu nghe xong liền tức giận, u u oán oán trừng anh một cái, "Vì sao anh không tới tìm em?"
Kỷ Viêm mặt không đổi sắc dời tầm mắt, cười khô khốc, "Chỗ em đề phòng nghiêm ngặt, anh cũng không thể bò cửa sổ vào được.."
Giang Miểu rất bất mãn với lời giải thích này, tức giận véo thịt bên hông anh, nhưng chỗ thịt đó quá rắn chắc, tìm nửa ngày vẫn không thể hạ thủ, lại nhớ tới nỗi lo lắng luôn canh cánh trong lòng mấy ngày nay, hận không thể đánh anh một trận mới hả giận.
Ánh mắt Kỷ Viêm rất sâu, đè bàn tay đang lộn xộn của cô lại, túm lên môi hôn hôn, xúc cảm ướt mềm ấm áp tiến vào lòng bàn tay, truyền đến tim.
Tim Giang Miểu suýt ngừng đập, cảm xúc sôi trào cũng yên ắng lại.
Anh một lần nữa nằm lại giường, nhân tiện ôm cô gái nhỏ mềm mại vào trong lòng.
Tiếng hít thở một nhẹ một nặng, cô ngẩng đầu nhìn anh, nhìn chằm chằm vòng xanh lá trên cằm anh, phát ngốc.
Kỷ Viêm trầm mặc rất lâu, lúc Giang Miểu sắp không nhịn nổi, anh mới dùng chất giọng khàn khàn nhả ra mấy chữ, "Anh tưởng là, em sẽ không tới tìm anh.."
Giang Miểu sửng sốt, mờ mịt hỏi, "Vì sao?"
Giọng nói anh hạ xuống, cảm xúc cũng tuột dốc không phanh, "Không có gì."
Giang Miểu có ngốc cũng có thể nghe ra vài phần quái dị, hai tay bướng bỉnh kéo mặt anh, buộc anh nhìn thẳng vào mắt mình.
"Anh làm sao vậy? Nói chuyện cứ quái quái.."
Kỷ Viêm nhìn cô, đôi môi mấp máy, lời nói tắc trong cổ họng, sau đó, anh cười tự giễu, động tác cứng đờ xoa đầu cô, trúc trắc nói sang chuyện khác, "Bị thương ngoài da cũng phải ngoan ngoãn dưỡng bệnh, về sau không cần tùy tiện chạy loạn, mau trở về đi, về muộn người nhà em sẽ lo lắng."
Giang Miểu cắn cắn môi, nhìn chằm chằm đôi mắt đen bóng của anh, "Anh không muốn nhìn thấy em sao?"
"Sao có thể.."
Hốc mắt cô đỏ, thanh âm nghẹn ngào, "Có phải em không nên tới đây?"
Yết hầu Kỷ Viêm lăn lăn, "Miểu Miểu.."
Nói một nửa, lại im lặng.
Giang Miểu tức giận, dùng sức đẩy anh ra, xoay người muốn xuống giường, Kỷ Viêm nhanh tay khóa trụ eo cô, cường ngạnh kéo cô vào trong lòng ngực một lần nữa.
Giọng nam trầm vang lên bên tai, mang theo một chút ướt át, "Anh không nghĩ như vậy, em đừng nóng giận."
Cô cắn chặt răng, cố nén không cho nước mắt rơi, quật cường vặn vẹo người, nhưng anh kìm chặt cô, không để cô động đậy.
Nhiệt độ cơ thể Kỷ Viêm tăng cao, như ngọn lửa cực nóng bao bọc lấy cô, cô luôn như vậy, vào những lúc không thích hợp, luôn nhịn không được tham luyến độ ấm trên người anh, còn có sự dịu dàng từ trong xương cốt anh tỏa ra.
"Anh không muốn gặp em, em đi là được."
"Sao có thể không muốn.."
Anh khẽ cắn vành tai cô, thấp giọng cười, "Anh nhớ đến suýt mắc bệnh tương tư."
Giang Miểu xấu hổ, "Đó là anh xứng đáng."
"Ừ.."
Anh ngoài miệng đáp lời, ôm cô bé trong lòng, cúi đầu cọ cọ cánh môi mềm nhẵn, "Anh sai rồi."
Giang Miểu thẹn thùng né tránh nụ hôn nồng cháy của anh, tàn nhẫn đánh anh một cái, một quyền vẫn chưa hết giận, cô lại bổ thêm hai quyền.
"Anh là cái hũ nút."
Kỷ Viêm yêu chiều nhìn cô, sóng mắt nhu hòa, "Ừ, anh là."

⬅ Trước Tiếp ➡