Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 112
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Mục và Lộc Bạch đang ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha vội bước lại, "Đội trưởng Kỷ, anh tỉnh rồi?"
Kỷ Viêm mệt mỏi nhắm mắt, đợi hoàn toàn lấy lại tinh thần, mới mở miệng, cổ họng khô khốc, "Cô ấy đâu?"
Lộc Bạch sửng sốt một giây, Giang Mục lanh lợi phản ứng trước, "Cô Giang rất tốt, chỉ bị thương ngoài da, không có chuyện gì lớn."
Thần kinh căng chặt của Kỷ Viêm rốt cuộc cũng thả lỏng, trái tim treo trên vách đá vững vàng rơi xuống đất.
Anh đứng dậy xuống giường, nhưng chân vừa chạm đất, mắt cá chân phải truyền đến cảm giác đau xuyên tim, anh nhíu mày, cúi đầu nhìn chân phải bị băng bó.
Lộc Bạch vội vàng tiến lên đỡ anh, "Đội trưởng Kỷ, anh kiềm chế chút, chân bị thương, cần an ổn tĩnh dưỡng mấy ngày."
Kỷ Viêm nhớ rõ, trước khi anh mất đi ý thức, xương chân phải có chút đau nhức, có lẽ là lúc quay cuồng trên mặt đất bị chịu thương.
Chẳng qua chút đau đớn này trong mắt anh không tính là gì, so với cái này, trước mắt, anh có chuyện càng quan trọng cần tự mình xác định.
Anh tránh tay Lộc Bạch, từng bước dịch tới cửa phòng bệnh, "Hai người ở đây, không được đi theo tôi.."
Lộc Bạch chần chờ, có chút lo lắng, "Nhưng mà đội trưởng Kỷ.."
Giang Mục có nhãn lực hơn dùng sức túm lấy ống tay áo cậu ta, ý bảo cậu ta câm miệng, gân cổ báo cáo: "Báo cáo đội trưởng Kỷ, Cô Giang ở phòng 411."
Kỷ Viêm dừng bước, quay đầu, ý vị thâm trường liếc cậu ta một cái, ngay sau đó xoay người, chậm rì rì ra khỏi phòng.
Lộc Bạch khó hiểu hỏi: "Đội trưởng Kỷ có ý gì?"
Giang Mục khoe khoang, "Mày thì biết cái gì, đó là khen tao đấy!"
Lộc Bạch liếc xéo, "Mặt thật lớn."
Giang đại gia đắc ý dào dạt, cúi đầu nhìn chỗ nào đó của Lộc Bạch, "Đừng hâm mộ anh trai, chỗ nào của anh trai cũng lớn hơn mày."
Lộc Bạch hận không thể đấm cậu ta một phát.
"Cút."
Phòng bệnh của Giang Miểu cách phòng anh không xa, khoảng mười mét.
Anh đứng trước cửa phòng bệnh cô, sửa sang lại trang phục bệnh nhân, vừa chạm vào tay nắm cửa, liền nghe thấy bên trong "Bang" một tiếng, là tiếng tát tai, đánh rất nặng còn vang.
Hơi thở Kỷ Viêm căng thẳng, phản xạ có điều kiện muốn đẩy cửa vào, nhưng ngay sau đó, bên trong truyền ra giọng nữ sắc nhọn làm tâm anh nháy mắt chìm xuống.
"Con hiểu anh ta? Con hiểu được bao nhiêu? Con có biết, năm đó anh ta ném ba mình trong đám cháy, còn bản thân tự chạy trốn không? Con có biết mẹ anh ta bị chính anh ta bức điên, hiện tại còn đang nhốt trong bệnh viện tâm thần không? Mẹ nói cho con biết Giang Miểu, con hiện tại trúng tà rồi, nếu con ở bên Kỷ Viêm, về sau con sẽ đi con đường giống bà ngoại mình."
Giang Miểu nghẹn đỏ mặt, "Mẹ nói dối!"
"Mẹ nói dối? Mẹ cho con biết, nếu ngày nào đó con gặp tình huống như vậy, lựa chọn đầu tiên của cậu ta vĩnh viễn không phải con, nghe hiểu chưa?"
Lời này vừa nói ra, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Kỷ Viêm rũ mắt, chậm rãi buông tay nắm then cửa, khoảnh khắc xoay người rời đi, anh nở một nụ cười.
Chua xót trong đó, chỉ có anh mới hiểu.
Ánh sáng vốn nên thuộc về anh, sớm đã bị chính anh huỷ hoại.
Anh không nên vọng tưởng.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Giang Miểu bị cấm túc mấy ngày.

⬅ Trước Tiếp ➡