⬅ Trước Tiếp ➡
Cát Giai Uyển không khỏi nghĩ, nếu Cố Trạm không đi, cô sẽ không có cơ hội lên núi; nếu cô không có cơ hội lên núi, cái nồi học sinh xảy ra chuyện sẽ không rơi lên đầu cô; nếu không xảy ra chuyện để đội nồi thì đương nhiên cô cũng không cần nhận lấy ơn nghĩa của Dương Chấp; nếu cô không nợ ơn nghĩa của Dương Chấp thì lúc này cô cũng sẽ không đụng phải Cố Trạm!
Trời! Đều là do Cố Trạm!
Cố Trạm thấy cô phát ngốc, dùng sức bóp lấy mông cô, quy đầu chọc chọc hoa huyệt, nóng bỏng ướt át.
"Lại đang có suy nghĩ gì đây?"
Cát Giai Uyển hoàn toàn không thể thoát ra khỏi logic bá đạo của mình, trừng anh một cái: "Anh thông minh như vậy, sao không tự mình đoán đi?"
"Em không nói, tôi phải đoán từ đâu đây."
Nói xong, anh ưỡn người đâm vào.
Đáp lại anh chính là một tiếng hừ mạnh của Cát Giai Uyển.
Mới ướt một nửa, gậy thịt cọ xát lớp thịt non, mang theo sự đau đớn nhưng cũng có thêm cảm giác sung sướng khi bị làm nhục. Cát Giai Uyển vểnh mông phối hợp với nhịp đưa đẩy của anh, miệng khẽ nhếch lên, sợ bị người khác nghe thấy, âm thanh phát ra vừa mềm vừa nhẹ, chỉ có hơi thở hỗn loạn truyền vào lỗ tai Cố Trạm, chọc cho Cố Trạm càng đâm cô tàn nhẫn hơn, làm thế nào cũng phải nghe thấy tiếng xin tha chịu thua của cô.
Nếu có người phá cửa đi vào ngay lúc này, họ sẽ nhìn thấy một người phụ nữ toàn thân trần trụi dạng chân trên người một người đàn ông chỉ hở thắt lưng. Tần suất Cát Giai Uyển đong đưa khá lớn, mỗi lần nhấc mông lên thì liền lộ ra nửa cây gậy thịt màu đỏ tím, trắng bóng hòa lẫn với màu thâm, còn dính cả nước, quả thực rất khó coi.
"A a.. Anh chậm một chút đi mà.."
Phía trên còn không ngừng uốn éo, ra vẻ làm nũng hơn lúc bình thường.
Cố Trạm đè phía sau eo cô: "Bạn trai của em biết em dâm đãng như thế dưới thân tôi không?"
Cát Giai Uyển trợn trắng mắt.
Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn.
Vừa rồi còn không cho cô giả làm bạn gái của người khác, lúc này lại chủ động làm đối tượng yêu đương vụng trộm của cô.
Bệnh thần kinh.
Cô mắng thầm trong lòng, ngoài miệng lại thở dốc không ngừng, vẻ mặt khi mất khả năng khống chế cũng không rõ là giống tức giận hay cạn lời, trông như tới cực hạn hơn.
"Anh đoán xem?"
Cô cứ muốn hỏi lại một câu gợi đòn như vậy đấy.
Cố Trạm đột nhiên đứng lên, gậy thịt thuận thế cắm vào nơi sâu nhất, cắn chặt như thế khiến anh hơi đau, có chút hơi muốn bắn ra nhưng phải cố gắng nhịn xuống.
"Thả lỏng." Anh nói.
Cát Giai Uyển cắn vai anh không hề hé răng, mãi đến khi hai người đổi ngược vị trí, đến phiên cô ngồi trên ghế thì cô mới bằng lòng nhả ra.
"Lần sau kêu lên một tiếng được không?"
"Em chắc chắn em không thích như vậy chứ? Sao tôi lại cảm thấy em còn chảy nhiều nước hơn nữa kìa. Em tự ngồi xem, có ướt hay không."
Cát Giai Uyển không thèm để ý tới anh, ngửa đầu hôn lên môi anh, trực tiếp làm anh câm miệng.
Người này phải im lặng một chút mới đúng khẩu vị của cô. Làm chuyện sung sướng như vậy mà còn mang khuôn mặt lạnh băng, cái miệng lại ti tiện, sắp phiền chết cô rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡