Hai người ở bên này hôn nhau không tách ra được, lại không biết Dương Chấp vì sợ Cát Giai Uyển lạc đường mà cũng rời khỏi phòng bao.
Phòng thay quần áo không chỉ có một cái, nhưng cái gần phòng bao nhất cũng phải đi một đoạn đường.
Dương Chấp đi đến trước cửa, không nhìn thấy nhân viên phục vụ mặc sườn xám, cũng không biết đã đi đâu rồi, anh ta gõ gõ cửa.
"Giai Uyển, em ở bên trong sao?"
Trong chớp mắt, hai thân thể dính nhau trong phòng đồng thời ngừng lại.
Giây tiếp theo, Cố Trạm không sợ lớn chuyện mà tăng thêm sức, ánh mắt lóe sáng, như muốn xem rốt cuộc Cát Giai Uyển có thể xử lý như thế nào.
Nhưng sức chịu đựng của Cát Giai Uyển không tốt, chưa kịp trả lời đã nhận lấy một đợt lên đỉnh. Đường thẳng trong đầu thoáng chốc đứt đoạn, cô đổi một bả vai khác của Cố Trạm để cắn, cắn rất mạnh mới không phát ra tiếng rên rỉ.
Cố Trạm đường như không cảm thấy cơn đau, nhẹ nhàng vỗ về thân thể còn đang run rẩy của cô.
Anh ngậm lỗ tai cô, có lòng tốt nhắc nhở cô: "Uyển Uyển, bạn trai em gọi em kìa."
Làm lơ sự vui sướng khi người khác gặp họa của Cố Trạm, Cát Giai Uyển trong cái khó ló cái khôn: "Nút áo bị bung, đang.. đang khâu lại."
Bên trong dừng lại, cùng với giọng nói run rẩy, cho dù cách một cánh cửa thì Dương Chấp cũng nghe rõ ràng.
Anh ta không nghĩ nhiều, quan tâm nói: "Sao vậy?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
"Bị.." Cát Giai Uyển nuốt một ngụm nước miếng: "Bị kim đâm vào rồi"
Trong lúc nhất thời, không khí trong phòng thay quần áo ngưng đọng lại.
Cái tay giữa chặt eo cô chợt dùng sức, Cát Giai Uyển không cần nhìn cũng biết khối thịt bị bóp chặt kia chắc chắn đã xanh tái lên rồi.
Theo Cố Trạm bảy năm, sao Cát Giai Uyển lại không biết tính anh chứ? Cảm xúc của người này khó nắm bắt nhất, thật sự tâm tình bất định, khi tâm trạng tốt thì cười như gió xuân, nói điều kiện gì anh cũng nguyện ý bằng lòng; khi tâm trạng xấu thì mặt như Tu La, chỉ cần thở ở trước mặt anh thôi cũng là sai rồi.
Nhưng Cát Giai Uyển cũng không hề thua kém.
Bằng không thì sao cô phải khiêu khích thẳng như vậy chứ -- làm những điều trái ngược như vậy bình thường cô cũng hay làm, không phải vẫn sống tốt sao?
Đương nhiên, trong đó có một phần nguyên nhân rất lớn là cô biết nhường nhịn. Một giây trước còn dám nhổ râu cọp nhưng giây tiếp theo sẽ mềm nhũn dỗ dành vuốt lông mèo, tuyệt đối không để bản thân lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm, đây chính là điển hình cho việc chiếm tiện nghi còn khoe mẽ.
Châu chấu đá xe, tốt xấu gì cũng phải véo một cái trước đúng không?
Người khác Cát Giai Uyển không rõ lắm nhưng Cố Trạm rất hay như vậy, và lần nào cô cũng thắng.
Có điều lần này dường như đùa hơi quá.. Chắc do không có người đàn ông nào chịu nổi khi nghe so sánh cây gậy kia của mình nhỏ như cây kim.
Cát Giai Uyển cắn môi, kẹp chặt lối nhỏ rồi thân mật cọ cọ lên cổ anh, lên xuống rất nhiều, sắp ma sát ra lửa rồi thì mới có thể dỗ dành để người này hạ hoả sự tức giận xuống một chút.