⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì giọng nói của anh còn dư chút quan tâm, trong lòng Cát Giai Uyển cũng thoải mái mỏi chút, cô ngoan ngoãn hôn khóe miệng anh, nói: "Không sao."
"Ừ." Anh gật đầu, đỡ eo cô: "Nhấc chân lên đi."
"Từ từ, em cởi quần áo ra trước đã."
Cô không muốn khiến bộ sườn xám này bị bẩn, giá trị xa xỉ chỉ là nguyên nhân đầu tiên, chủ yếu vẫn do lúc trước cô vì bộ quần áo này mà đợi gần bốn tháng, sắp chờ chết cô rồi.
Nói đến cái này.
Cố Trạm nhìn cô đi xuống từ người mình, lại nhìn cô cởi từng cúc áo, càng nhìn, thân dưới càng sưng cao, trừ cái này ra thì không còn gì lạ hết, anh lạnh nhạt mở miệng: "Nghĩ thế nào mà lại mặc đồ này?"
Động tác của Cát Giai Uyển dừng lại, nói: "Dương Chấp nói anh ta phải chứng minh cho bạn gái cũ mình vẫn còn ngon lành, giúp người giúp tới cùng, đương nhiên em phải ra chút sức chứ."
"Em tin cậu ta à?"
Cát Giai Uyển ậm ờ lên tiếng.
Cô không tin thì có ích lợi gì, dù sao đi nữa thì chuyện này cô cũng phải giúp. Cô không thích thiếu ân tình của người khác, chỉ một mình Cố Trạm cũng đã đủ rồi.
Khi đó vạt áo trước mở rộng, cô kéo khóa kéo xuống, cẩn thận cởi sườn xám khỏi cơ thể, sau đó gấp lại đặt trên vách ngăn, trên người chỉ còn áo ngực và quần lót, một vòng eo mảnh mai tinh tế, da trắng như sứ --
Đối mặt với Cố Trạm, Cát Giai Uyển đã sớm không biết e lệ đọc thế nào rồi.
Hầu kết của Cố Trạm trượt lên xuống, ngón tay cong lên chạm vào bộ ngực đang phập phồng của cô.
"Cởi hết đi."
_________
[1] Tấm lót được nhắc đến
Có ứơt không
Chuẩn bị sẵn áo mưa trong túi là thói quen Cố Trạm rèn cho Cát Giai Uyển.
Tuy rằng hai người hiếm khi có cơ hội gặp mặt ở bên ngoài nhưng lo trước cho khỏi hoạ. Nhìn xem, không phải hôm nay đã có tác dụng rồi sao.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Cát Giai Uyển tự mình cởi áo lót, quần lót là do Cố Trạm cởi giúp.
Trước khi cởi ra, anh đã đưa tay vào trước.
Đã có nước rồi.
Rút tay ra, anh lau đầu ngón tay ướt át trên đầu ti đứng thẳng đang lộ ra trong không khí.
Cát Giai Uyển run lên, anh ngước mắt, không nhanh không chậm giải thoát gậy thịt từ trong quần ra, hỏi: "Tự cạo à?"
Anh thích ăn nơi đó của cô, nên cũng có thói quen xử lý lông tóc giúp cô theo định kỳ. Lần cạo gần nhất đã là trước khi anh rời đi, theo lý thuyết thì hơn 40 ngày cũng không nên sạch sẽ như vậy mới đúng.
Ngứa."
Tuy rằng lông tóc nơi riêng tư vốn không nhiều lắm, nhưng chỉ cần cạo một lần thì mỗi khi mọc ra một chút đều rất dễ khiến người ta khó chịu. Suy nghĩ ban đầu của Cát Giai Uyển là để bản thân thoải mái, không ngờ lúc này lại tiện cho Cố Trạm, cô có chút bực mình, người này không cho phép cô lên núi, mà chính anh lại ra ngoài suốt 40 ngày, đúng là tiêu chuẩn kép!
Cho dù anh rời đi cũng đồng nghĩa với việc thay đổi thỏa hiệp.

⬅ Trước Tiếp ➡