Cát Giai Uyển như lâm vào đại địch, cô thả lỏng gương mặt, theo bản năng dựa lên người anh, không ngoài dự kiến mà bị đẩy về chỗ cũ, cô mới giải thích: "Dương Chấp giúp em một chuyện, em không muốn thiếu tình nghĩ của người ta nên đồng ý đến đây vờ làm bạn gái anh ấy một ngày."
"Phải không."
Giọng điệu thế này không biết là có tin hay là không, Cố Trạm lạnh nhạt quét sơ qua bố cục trong phòng, vài bước kéo vách ngăn ra, bên trong thình lình xuất hiện một chiếc ghế gỗ có độ cao vừa phải -- hoặc có thể nói là giá bày đồ vật nên trông có vẻ hơi lớn, ít nhất sau khi Cố Trạm ngồi lên thì cũng không có vẻ chật chội.
Anh vỗ vỗ đùi: "Lại đây."
Cát Giai Uyển kinh ngạc, thân thể ngã về phía trước, bộ ngực chạm vào đầu gối, cô chậm chạp túm làn váy xẻ ra, sau đó lắc mông đứng lên.
Sườn xám làm bằng lụa tơ tằm, khi ngồi xuống mềm mại dính da, nếp gấp như nước mà đan xen sáng tối vào nhau, vừa đứng lên thì lập tức phẳng lại, ngực, eo, hông, từng đường cong đều lộ ra hết.
Đã rất lâu cô không mặc sườn xám trước mặt anh rồi.
Ánh mắt Cố Trạm trở nên tối lại, vào lúc cô sắp đi tới chỗ mình thì đột nhiên duỗi tay ôm lấy eo cô, người phụ nữ ngã ngồi trên đùi anh, thứ đầu tiên đập vào chính là hương thơm trên người cô.
Là mùi hương mà anh chọn, hòa lẫn chút mùi táo, rất hợp với cô.
Lần đầu tiên thấy cô, anh đã cảm thấy cô giống như quả táo.
Sau đó chân chính gặm cắn vào bụng, anh mới phát hiện cô còn ngon hơn táo nhiều.
Mới vừa bị kéo qua, mắt cá chân vừa xoa xoa lại bắt đầu đau âm ỉ, Cát Giai Uyển hít ngược một hơi lạnh, chụp lấy tay anh: "Đau!"
Cố Trạm ngửi mùi hương trên người cô, đôi môi lả lướt tới lui giữa xương quai xanh và cổ, anh không chút để tâm hỏi: "Đau ở đâu?"
Hoá ra người này còn tưởng cô đang trêu ghẹo à?
Cát Giai Uyển tức giận nói: "Mắt cá chân nè."
"Mắt cá chân?" Cố Trạm cúi đầu nhìn chân cô: "Bị trật?" Nhìn có chút hồng, không biết có phải vì nguyên nhân tâm lý hay không, vừa rồi vẫn chưa cảm thấy, lúc này nhìn thì dường như còn hơi sưng.
"Không phải vừa nãy em đã nói lúc tới bị trật chân sao, nếu không thì vì sao em phải tới nơi này thay giày chứ?"
Cố Trạm nhớ lại hai giây, à một tiếng: "Tôi chỉ nghe được câu sau thôi."
Lúc ấy anh đang nổi nóng, lại bởi vì dáng người mỏng manh của cô mà không khỏi nghĩ đến hình ảnh cô mặc sườn xám vui vẻ dưới thân mình, đúng là không thể phân tâm nghe quá nhiều.
Cát Giai Uyển bực mình, muốn rời khỏi người anh, có điều lại bị giữ chặt muốn chết, không thể động đậy, cô chỉ có thể thấp giọng nói: "Em chỉ thay giày, không thể kéo dài lâu."
"Nghiện đóng giả rồi ư?"
Nhắc tới cái này Cố Trạm liền đen mặt, anh dùng sức xoa xoa cái mông đầy đặn của cô: "Không cần để tâm đến bọn họ."
Thế Hàn Linh thì sao?
Cũng không cần để tâm sao?
Cát Giai Uyển muốn hỏi nhưng không hỏi.
Cô chưa bao giờ quan tâm tin tức tình ái bên ngoài của Cố Trạm, rất tốn sức, nếu thật sự để bụng những việc này thì thế nào cô cũng bị trầm cảm mất thôi.
"Vậy anh nhanh đi lên." Cô nói.
Cố Trạm lại hỏi: "Mắt cá chân không sao rồi à?"