⬅ Trước Tiếp ➡
(*) Lòng Tư Mã Chiêu: nghĩa là ý đồ, tham vọng của người đó rất rõ ràng, ai cũng biết
"Dương Chấp cậu tìm bạn gái ở đâu vậy, sao tôi chưa bao giờ với lên tới cỡ đó được nhỉ?"
Dương Chấp cười cười, liếc Hàn Linh một cái mới nói: "Giáo sư của Nguyên Đại, theo đuổi cỡ nửa năm mới đuổi về tay được."
"Uầy, phần tử tri thức à?"
"Hay đấy Dương Chấp!"
"Thế bên cạnh cô ấy còn đồng nghiệp nào có trình độ tương đương với cô ấy hay không, giới thiệu một chút đi?"
"Đúng vậy, cậu không thể để mình mình cơm ngon rượu say mà quên mất bọn tôi chứ."
Mồm năm miệng mười, thế mà chỉ có "cỡ nửa năm" rơi vào tai Hàn Linh thôi.
Tức giận trong mắt cô ta chợt lóe qua, mình và Dương Chấp mới chia tay mấy tháng, tên nhãi này đã theo đuổi người ta cỡ nửa năm ư?
Cho dù biết anh ta có ý đồ chọc tức mình, Hàn Linh vẫn không thể khống chế cảm xúc, sắc mặt nặng nề đứng lên.
"Tôi đi toilet."
Vừa dứt lời, Dương Chấp cũng chợt tỉnh.
Cát Giai Uyển cũng chỉ thay một đôi giày thôi, sao lại đi lâu như vậy chứ?
Nhìn chằm chằm vào hai chữ "Ở đâu" trên màn hình điện thoại hai phút, Cát Giai Uyển bỏ điện thoại trở lại túi xách trên tay, lười trả lời lại.
Vũ Họa Phường rất tỉ mỉ, chuẩn bị riêng phòng thay quần áo cho phụ nữ để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Trong phong mang phong cách Trung Quốc, lắp đặt thêm cả bàn trang điểm và bồn rửa tay, ngay cả chiếc gương to lớn cũng dùng gỗ đặc làm khung, cũng không biết ghế trang điểm ở chỗ nào nữa, Cát Giai Uyển không tìm được. Cô ngước mắt nhìn về phía góc đối chéo qua với cửa, dùng vách ngăn để tách thành khu thay quần áo, nhưng lại dùng chất liệu hơi xuyên thấu, nếu có người thay quần áo ở bên trong, nhìn từ ngoài vào chắc chắn có thể nhìn thấy bóng người yểu điệu, cũng không biết sở thích ác độc này lấy từ đâu ra nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Không có ghế trang điểm, Cát Giai Uyển liền ngồi xuống tấm lót [1] mềm ở bên cạnh vách ngăn, khá thấp, sau khi ngồi xuống thì đầu gối còn cao hơn eo, dây kéo sườn xám vốn dĩ cũng chỉ chạy đến giữa đùi, phần xẻ tà cũng chỉ tới vị trí ngang đùi, cô cởi giày cao gót, sờ mắt cá chân, nó có điểm sưng lên.
Thật là số phận năm nay không may mắn lắm, trẹo chân thì thôi đi, còn đụng phải Cố Trạm.
Cát Giai Uyển lẩm bẩm mấy câu, chỉ nghe cửa phòng thay quần áo vốn nên khóa lại đột nhiên bị mở ra, cô ngẩng đầu theo bản năng, nhìn thấy người tới thì vội vàng bịt chặt miệng để không kêu ra tiếng.
Người đến là Cố Trạm.
Thân cao chân dài, trông có vẻ văn nhã nhưng lại làm chuyện hạ lưu.
Anh trở tay khóa trái cửa, không hề chật vật hay hoảng loạn vì xông vào phòng thay quần áo của nữ, còn rất hứng thú vừa thưởng thức vẻ mặt hoảng sợ của cô, vừa thong thả ung dung kéo tay áo lên cánh tay, sau đó ngồi xổm xuống, có vẻ dịu dàng kéo cái tay đang che nửa khuôn mặt của cô xuống, nói: "Bạn gái à?"
Giọng nói của người đàn ông rất nhẹ, Cát Giai Uyển nghe mà phát run.
Cố Trạm tức giận.

⬅ Trước Tiếp ➡