⬅ Trước Tiếp ➡
Cát Giai Uyển cũng không quá để ý đến nó lắm. Nhớ năm đó lúc ba cô vẫn chưa thất thế, cô cũng coi như là một phần tử của tầng lớp này, chẳng qua thời gian đã qua lâu rồi, mọi người cũng đã quên lịch sử huy hoàng lúc trước của nhà họ Cát, nào biết được họ của cô từng gì và này nọ thế nào.
Cô nói: "Tôi khá im hơi lặng tiếng, khu vực làm việc không phải trong núi thì cũng là phòng nghiên cứu, lúc nghỉ ngơi cũng không thích ra ngoài chơi. Hàn tiểu thư chưa từng gặp tôi cũng là bình thường thôi."
Hàn Linh nhướng mày: "Cát tiểu thư làm công việc gì vậy?"
Cát Giai Uyển nghĩ rằng nói từ chuyên môn ra thì cũng có chút hù người, nên cũng không hề vòng vo, nói thẳng: "Nghiên cứu đá."
Đá ư?
Cố Trạm nheo mắt nhìn cô một cái, tiếp tục uống trà.
Hàn Linh cũng hơi nhíu mày, Dương Chấp đi nhờ vả ở đâu vậy? Không chờ cô ta hỏi tiếp, trợ lý của Dương Chấp gọi điện thoại tới, nói là đã đưa giày mới mua cho Cát Giai Uyển rồi.
Giải thích hai câu đơn giản, Cát Giai Uyển đứng dậy ra khỏi phòng bao, khi nhìn thấy trợ lý của Dương Chấp, thoáng cảm thấy cậu ta thuận mắt hơn bình thường không ít.
"Cát tiểu thư, giày của cô đây."
"Cảm ơn."
Bên này Cát Giai Uyển đã mang giày đi đến căn phòng dùng để thay quần áo, Cố Trạm bên phòng bao đột nhiên cầm điện thoại rời khỏi phòng, cau mày, dường như cần bàn bạc chuyện quan trọng gì đó, cũng không ai dám hỏi.
Anh vừa đi ra thì bầu không khí trong phòng bao cũng lập tức được thả lỏng.
Từ xưa nay đã như vậy, cho dù là trong trường hợp nào, hễ là nơi có mặt Cố Trạm thì người ở đấy cũng sẽ hơi câu nệ không nhiều cũng ít, lo lắng con ếch chết vì cái miệng, ngay cả người có tính tình ồn ào ở trước mặt Cố Trạm cũng phải cam chịu trở thành người câm.
Biết làm sao, tiếng tăm bên ngoài của Cố Trạm quá mức dữ dội máu lạnh, trừ lúc trước khi tiếp nhận nhà họ Cố, lúc còn trẻ từng phải diễn vai hòa đồng, phù dung sớm nở tối tàn, thời gian càng dài, dã tâm của con người càng bại lộ, mấy năm qua không ngừng mở rộng lãnh thổ, nắm chắc nửa giang sơn ở thành phố Giang, đi trên đường, mỗi một trăm bước là có thể thấy được sản nghiệp của nhà họ Cố. Cố Trạm có thể làm được như vậy, từ trước đến nay cũng không phải một người lương thiện gì, thủ đoạn rõ ràng, chưa bao giờ nhìn mặt niệm tình, hám lợi, vẻ mặt thương nhân tiêu chuẩn, thế mà khi vừa sinh ra đã ngồi ở vị trí cao nhất, dù có khiến người khác khó chịu thế nào thì cũng chỉ có thể cắn răng nuốt vào bụng, hiếm khi có người dám lấy cứng chọi cứng.
Bữa tiệc hôm nay do Hàn Linh chuẩn bị, những ai được mời tới đều là bạn tốt của cô ra, mục đích chính là giới thiệu Cố Trạm bên cạnh mình. Mà cũng vì ra oai phủ đầu với người yêu cũ, đương nhiên cũng không thể bỏ quên trúc mã Dương Chấp này được rồi, thế nên Cát Giai Uyển mới tới công chuyện.
Người khống chế bầu không khí vừa rời khỏi, mấy người đàn ông lúc nãy còn ít nói bỗng nhiên bật chế độ ba hoa, hơn phân nửa là bàn luận các đề tài chung quanh Cố Trạm, sau đó mới mang lòng Tư Mã Chiêu (*) kéo tới Cát Giai Uyển.

⬅ Trước Tiếp ➡