⬅ Trước Tiếp ➡
Không nói đến việc người đàn ông nên đi công tác ở nơi khác bây giờ đã về thành phố Hách mà không nói, bên cạnh còn có một người phụ nữ trang điểm tinh xảo thanh tú.
Hàn Linh, cũng chính là bạn gái cũ trong miệng Dương Chấp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Kỳ lạ là, trong phòng bao nhiều người ngồi như vậy, Cát Giai Uyển chỉ thấy duy nhất một mình anh.
Không nhắc đến vẻ ngoài xuất chúng, chiếc áo sơ mi thoải mái màu trắng, cởi bỏ hai chiếc cúc, anh tự đắc thong thả ngồi ở chỗ kia, thần thái toát về mọi phía nhưng lại không khiến người khác chán ghét vì sự tự phụ này.
Nhìn thấy thái độ cười như không cười trên mặt anh, ánh mắt chỉ dừng lại trên người mình trong một cái chớp mắt liền rời đi, tỏ rõ là phải xem nhau như người xa lạ, đầu óc Cát Giai Uyển ù ù cạc cạc một trận, phong thái tự tin lúc nãy mới vừa dựng lên lại sụp đổ rất nhanh.
Vốn dĩ bọn họ cũng ở trong một mối quan hệ không thể ra ánh sáng, anh có thể xem nhẹ coi khinh, thế cô còn sợ cái gì?
Cố kìm nén xúc động muốn kéo tay Dương Chấp, từ đầu tới cuối Cát Giai Uyển luôn mang theo nụ cười nhạt, nghe Dương Chấp giới thiệu mình với người khác, đến phiên anh cũng im lặng không nói gì. Sau đó cô ngoan ngoãn ngồi vào bàn, vừa khéo ngồi cách chủ vị hai chiếc ghế.
Thật là muốn chết quá đi mà, thế mà lại có người đặc biệt sắp xếp vị trí giữa người cũ và người mới cho cô.
Trong lúc Cát Giai Uyển chửi thầm trong lòng, Hàn Linh cũng đang đánh giá cô.
Mái tóc xoăn đen bóng bẩy được xõa tung, gương mặt lớn chừng một bàn tay, ngũ quan tinh xảo xuất chúng, nhất là đôi mắt kia, nước mắt mùa thu trong veo, mang lại cảm giác như truyện cổ tích, thế nhưng lại lạnh nhạt xa cách, giống như không để bất cứ thứ gì trong lòng, chỉ rời rạc trong phạm vi bên rìa. Hàn Linh nghĩ, vẻ ngoài này đúng thật là hợp khẩu vị của Dương Chấp, không chỉ có anh ta mà những người đàn ông khác đang ngồi cũng không thể khống chế được con mắt đảo quanh của mình, từ khi Cát Giai Uyển tiến vào thì lòng dạ cũng bại lộ.
Ngoại trừ Cố Trạm.
Hàn Linh thả lỏng trong lòng, có kiểu người nào mà Cố Trạm chưa từng gặp chứ? Số người muốn dâng hiến cho anh nhiều như vậy, không ai không đẹp cả, đương nhiên anh cũng chướng mắt kiểu người này rồi. Thêm cả nếu không phải mẹ của cô ta khó khăn lắm mới được ngồi lên vị trí mẹ kế của Cố Trạm thì cô ta cũng không thể nào được như bây giờ, thoải mái hào phóng sắp xếp để anh gặp mặt với bạn bè.
Có điều Hàn Linh đã quên, tiêu chuẩn thẩm mỹ cao thấp gầy ốm của Cố Trạm như thế nào thì không ai biết được.
"Cát tiểu thư lạ mặt quá, sao trước kia tôi chưa từng gặp nhỉ."
Hàn Linh cười tủm tỉm, những người đang ngồi ở đây đều là người sáng suốt, lập tức ngửi được mùi thuốc súng từ nụ cười này.

⬅ Trước Tiếp ➡