Ý Ý nâng trán, “Ai bảo cậu nhiều chuyện chứ.”
Bạch Uyển Như đi tới, vô cùng thân thiết nắm lấy tay Ý Ý, mỉm cười nhìn về phía Tống Khải Nhân bên cạnh, “Cô Tống cũng đến à, quan hệ giữa cô và Ý Ý rất tốt, cũng đừng quấy rối với con bé, vừa rồi cha cô còn hỏi tôi cô ở đâu ấy, nhanh đi đi, đừng để cha cô sốt ruột tìm cô.”
Tống Khải Nhân mỉm cười ngọt ngào: “Cảm ơn dì Bạch, vậy tôi qua đó đây.”
Cô ấy nói xong liền đi.
Vẻ mặt Bạch Uyển Như cứng đờ, Tống Khải Nhân chưa từng gọi bà ta là bà Tiêu, hoặc bác gái Tiêu, luôn gọi một tiếng dì Bạch, nghe thì khách sáo lễ phép, thực ra là đang châm chọc bà ta là kẻ thứ ba.
Thân thiết với Tiêu Ý Ý như vậy, quả nhiên không phải thứ tốt gì!
“Ý Ý, chị gái con đang đợi con ở phòng trang điểm đó.”
Ý Ý nhíu mày, muốn hất tay bà ta ra, Bạch Uyển Như sớm đã phát hiện ra, bà ta nắm tay cô rất chặt, nở nụ cười nhìn như dịu dàng, thực ra lộ ra uy hiếp.
“Hôm nay là ngày kết hôn của chị gái con, ngoan ngoãn, đừng gây chuyện, là em gái, con nên đi tiễn con bé.”
“Chỉ sợ tiễn cũng không tiễn được.”
Ý Ý hừ nhẹ một tiếng, khiêu khích: “Mời thần thì dễ tiễn thần đi thì khó, dì Bạch từng nghe nói tới chưa?”
Bạch Uyển Như bĩu môi, không trả lời, vẻ mặt cũng không lạnh xuống, trên mặt vẫn duy trì tươi cười dịu dàng, đi tới bên cạnh đám quý phu nhân.
Ý Ý cảm thấy không thú vị.
Cô nâng váy đi về phía phòng trang điểm.
Tiêu Tĩnh Đình đã sớm đợi cô, đợi tới mức bực bội, đang nổi giận ở bên trong, vừa thấy có người tiến vào, liền cầm cái lược gỗ ném qua.
“Sao đến muộn như vậy, lại đây!”
Cô ta tưởng là nhân viên trang điểm, đợi thấy rõ mặt Tiêu Ý Ý, cô ta hơi run sợ, sắc mặt thay đổi vội vàng nở nụ cười, nắm lấy tay Ý Ý giống như rất thân thiết, nói với người trong phòng: “Mọi người ra ngoài cả đi.”
Những người này chỉ mong sao rời đi sớm một chút, sắc mặt tất cả đều khó coi, tốc độ đi ra ngoài rất là nhanh.
Không có người ngoài, Tiêu Tĩnh Đình ném hộp trang sức lên trên bàn, kiêu ngạo nói: “Ý Ý, từ nhỏ tôi đã thương cô, hôm nay tốt xấu gì cũng là ngày kết hôn của tôi, cô đừng có làm vẻ mặt như đưa đám, giống như nhà họ Tiêu làm cô giận vậy.”
1: Nam Quân là tôi đá
Cô ta nâng cằm nói: “Mang khăn voan cài lên đầu cho tôi.”
Lông mi Ý Ý run rẩy lợi hại hơn, trong lòng cảm thấy ghê tởm.
Bị ánh mắt đắc ý khiêu khích nhìn chằm chằm rất lâu, cô vốn phải tức giận, nhưng đành phải kìm nén lại, cố gắng nở nụ cười tươi tắn đi tới, “Được, để tôi cài cho chị.”
Cô cười, giống như muôn vàn ánh sáng lập tức mất đi ánh sáng.
Tiêu Ý Ý vốn xinh đẹp, xinh đẹp của cô, là cái loại ngây ngô, khiến người ta cảm thấy thoải mái, không hề chói mắt, nhưng lại khiến người ta phải đui mù, làn da vô cùng mịn màng và đôi mắt linh động, liếc mắt một cái nhìn qua, không có tính công kích, lại phối với gương mặt trẻ con, muốn có bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu, cho dù là ai cũng không thể phát cáu được.
Tiêu Tĩnh Đình ghen tị tới mức phát cuồng.
Cô ta đã đoạt tất cả mọi thứ của Tiêu Ý Ý, thân phận, gia thế, bạn trai, sao có thể để cô đắc ý nữa!
“Cô làm kiểu gì thế, kéo vào tóc tôi rồi!” Tiêu Tĩnh Đình khẽ a một tiếng, giơ tay lên muốn tát.
Ý Ý đứng sau lưng cô ta, trong tay còn nắm một nhánh tóc của cô ta, không những không buông, còn nắm chặt hơn một chút, xoay đầu cô ta về phía gương, cười nói: “Đừng nhúc nhích nha, tôi kích động quá, nhỡ đâu tay run, sẽ phải làm lại kiểu tóc của chị rồi.”
Tiêu Tĩnh Đình bị nụ cười của cô làm cho khiếp sợ, trong mắt lóe lên ánh sáng: “Đừng làm nữa, tay chân vụng về, cút ra gọi nhà tạo mẫu vào cho tôi.”
“Sẽ xong nhanh thôi.” Ý Ý nắm lấy kẹp tóc, dùng lực đâm vào da đầu cô ta.
Loại đau đớn do kim đâm vào đầu này khiến Tiêu Tĩnh Đình xoay đầu, hất tay Ý Ý ra, đá ghế đứng dậy: “Cô cố ý đúng không?”
Ý Ý lùi về sau một bước, cười hì hì nói: “Đúng vậy, tôi cố ý, thì thế nào.”
“Cô thật to gan, có tin tôi nói với cha mẹ không.”
“Chị nói đi, thuận tiện nói với bà nội một tiếng.
Nghe thấy vậy, kiêu ngạo của tdd lập tức biến mất.
Ý Ý biết đánh vào ba tấc của cô ta, càng không tính toán thu lại, cô cười nói: “Đến bây giờ tôi vẫn nhớ rõ, lúc trước chị và mẹ chị quỳ gối trước mặt tôi và bà nội, ăn nói khép nép như thế nào cầu xin chúng tôi, cho hai người vào cửa.”
“Bốp - -”
Tiếng tát thanh thúy vang lên.
Ý Ý không tránh kịp, đầu bị đánh nghiêng sang một bên.
Tiêu Tĩnh Đình tức tới mức toàn thân phát run, thở hổn hển giậm chân: “Tiện nhân này, tôi cho cô nói à!”
Ý Ý bị tát nửa bên mặt, còn chưa cảm nhận được đau đớn, bóng trắng nhoáng lên một cái ở trước mắt, Tiêu Tĩnh Đình nhào lên muốn bóp cổ cô, móng tay sắc nhọn sắp tiến vào trong xương quai xanh của cô, Ý Ý trốn tránh một phen theo bản năng, nhưng sau đó lại nghênh đón, chế trụ tay của Tiêu Tĩnh Đình, nghiến răng nói: “Tôi nói cho chị biết, Nam Quân là tôi đá, chị thích nhặt thì nhặt, tôi không hiếm lạ!”
“Cô… Con… Tiện… Nhân này…”
“Cuối cùng là ai đê tiện, còn chưa có mắt nhìn sao!”