Phó tổng giám đốc, Nam Cảnh Thâm.
Mà bên cạnh, cũng cùng chức vị: Phó tổng giám đốc, Nam Vị Dương.
Gần tới thời gian, Nam Vị Dương liếc mắt nhìn bên cạnh, ngoắc thư ký nói thầm vài câu, muốn tuyên bố bắt đầu cuộc họp báo.
Đúng lúc này, hai cánh cửa thủy tinh ở đại sảnh được kéo ra, một loạt tinh anh mặc tây trang đứng thành hai hàng, một đám người đi vào cửa, đi đầu là Nam Cảnh Thâm.
“Tứ gia đến!”
“Chuẩn bị câu hỏi đi, anh ta đến đây, sẽ bắt đầu rồi.”
Đám phóng viên lập tức im lặng lại.
Nam Vị Dương nhìn người đàn ông đi tới được đám đông chào đón nhiệt tình, đôi mắt khẽ nheo lại, ngũ quan góc cạnh sắc bén hơn.
“Tôi nghĩ là cậu không đến cơ.” Ông ta cao giọng nói.
Nam Cảnh Thâm liếc mắt, nở nụ cười kiêu ngạo, khẽ mở miệng nói, “Vốn là không cản nổi, ai bảo anh cả nhiều chuyện, tìm người tới cắt ngang ôn nhu hương của tôi.”
Vẻ mặt Nam Vị Dương cứng đờ, trong chớp mắt lại khôi phục như thường.
“Tôi chỉ quan tâm cậu mà thôi, khi nào cậu đưa em dâu trở về gặp mặt đây.”
“Không cần.” Nam Cảnh Thâm híp mắt, “ Trong nhà rất loạn.”
Chữ “loạn” này, không phải là lộn xộn.
Ở Hải Thành, người người nhìn lên nhà họ Nam, có thân phận nhà làm quan, tổ tiên từng đảm nhiệm chức vụ ở triều đình, hiện giờ là tài phiệt một phương, người trong nhà nhiều miệng, cũng đầy thị phi.
Xem ra giống như bên ngoài đồn, Nam Tứ gia sủng ái cô vợ nhỏ là thật.
Đều không nỡ để cô dính vào nước đục.
…
Ý Ý ra khỏi khách sạn, vội vàng hoảng loạn đứng ở ven đường bắt xe, đúng lúc có một chiếc xe đỗ bên cạnh cô, cô ngồi vào trước, sau đó nói địa chỉ của biệt thự, rồi dựa lưng vào ghế ngồi, mới cảm thấy nhịp tim đập chậm hơn một chút.
Di động vang lên, cô bật dậy như châu chấu, hoảng sợ nghe điện thoại: “Khải Nhân?”
“Cậu đang ở đâu vậy?”
Ý ý ngồi dậy, nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ: “Đang ở trung tâm thành phố, tớ đang về nhà.”
“Về nhà cái gì, cậu quên hôm nay là ngày gì rồi à!”
Tống Khải Nhân sốt ruột nói: “Tớ đã ở khách sạn đợi cậu một tiếng, còn tưởng là cậu bị làm sao, vậy mà cậu quên mất rồi.”
“Khách sạn, khách sạn gì?”
Cô vừa hỏi xong, lập tức cảm thấy Tống Khải Nhân dừng một lát, ở bên kia ống nghe truyền đến âm thanh giày cao gót dồn dập, hình như cô ấy đang di chuyển tới nơi yên tĩnh.
“Hôm nay, Nam Quân và chị gái cậu Tiêu Tĩnh Đình… Kết hôn.”
Hóa ra…
Cô thật sự đã quên.
Làm sao có thể quên được.
Tối qua còn thương tâm như thế, chạy đi mua say, còn không hiểu sao lại ngủ với đàn ông.
Sao cô có thể quên, lần đầu tiên trong đời cô phóng túng, là vì sáng ngày hôm sau, chính là hôn lễ của bọn họ.
“Tớ đến đón cậu nhé?” Tống Khải Nhân không nghe thấy giọng cô, dò hỏi.
Ý Ý khịt mũi, “Khải Nhân, tớ muốn về nhà tắm rửa trước, cậu tới đón tớ đi.”
“Được.”
2: Mời thần thì dễ tiền thần đi thì khó
Đợi về tới nhà, Ý Ý tắm sạch sẽ từ sợi tóc đến ngón chân, trong lòng chua xót khiến nước mắt chảy ra, rơi vào trong nước cùng bị lau sạch đi.
Đợi đi từ trong phòng tắm ra, Tống Khải Nhân đến nơi, biết cô chắc chắn sẽ quên đặt lễ phục, vì thế mang tới cho cô luôn.
Váy dài màu lam chậm rãi đổi màu tới mắt cá chân, trên chân là một đôi giày cao gót màu bạc khảm đai mỏng.
Cách ăn mặc có chút thành thục, Ý Ý không quen lắm, Tống Khải Nhân lại không cho cô đổi, xõa tóc cô ra, tạo cho cô kiểu tóc công chúa, lại phối với chiếc túi nhỏ màu trắng, vừa thành thục lại không ít đi đáng yêu.
Lúc cô xuất hiện ở hôn lễ, không ngoài ý muốn hấp dẫn sự chú ý của mọi người.
Nhất là đôi mắt của mẹ kế Bạch Uyển Như, giống như ước gì có thể khoét cô ra.
Ý Ý véo tay Tống Khải Nhân, nghiêng đầu nói: “Tớ đã nói là không mặc như vậy rồi, cậu cứ không cho tớ đổi cơ.”
“Sợ cái gì chứ, tớ chỉ mong sao trang điểm cho cậu còn đẹp hơn cả cô dâu, thứ nhất, cậu mới là cô chủ chân chính của nhà họ Tiêu, thứ hai, Tiêu Tĩnh Đình cướp đàn ông từ tay cậu, cậu phải để cho đôi cẩu nam nữ kia thấy, cậu xinh đẹp tới nhường nào.”