1: Tôi bảo vệ cô ấy là chuyện đương nhiên “Sao thế? Không tiện ư?” Một tiếng cười khẽ theo gió lạnh bay đến. Cả người Ý Ý bỗng nhiên run lên. Cô vội vàng nhéo Bạc Tư một cái. Thế mà anh ta lại không có phản ứng, giống như không biết đau, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào Nam Cảnh Thâm không chớp mắt, chẳng qua người đứng phía sau lại coi anh ta như không khí, đừng nói là nhìn, ngay cả khóe mắt cũng chẳng muốn nhìn về phía anh ta. Dường như loại thái độ thờ ơ này đã hoàn toàn chọc giận Bạc Tư, sắc mặt anh ta thay đổi, lúc lên tiếng, giọng nói của anh ta rất lạnh lùng: “Không tiện.” Hầu kết của Nam Cảnh Thâm lên xuống, giọng nói êm tai dễ nghe của anh vang lên, nhưng lại là nói với cô: “Thật sự không tiện sao?” Cô nắm chặt tay lại, ngẩng đầu liếc nhìn Bạc Tư, ánh mắt chột dạ không dám đối mặt với người đàn ông có khí thế cường đại ở phía đối diện, đôi môi mấp máy: “Anh ấy nói không tiện thì chính là thật sự không… Không tiện, tôi nghe theo anh ấy.” Giọng nói của cô càng lúc càng nhỏ, lúc âm cuối cùng rơi xuống chỉ khẽ đảo quanh khóe môi. Tâm trạng của cô trở nên khẩn trương, tim đột nhiên đập thình thịch. “Mợ chủ của chúng tôi là phụ nữ đã có chồng, đêm hôm khuya khoắt anh ở lại nơi này thật đúng là không thích hợp.” “Ha ha.” Nam Cảnh Thâm khẽ cười, vẻ mặt âm u sắc bén như lưỡi dao: “Anh bảo vệ cô ấy rất tốt.” “Cậu chủ là chúng tôi đã phân phó, không cho phép mợ chủ tiếp xúc với những người đàn ông xa lạ, tôi bảo vệ cô ấy là chuyện đương nhiên.” Sau khi nói xong, Bạc Tư kéo cánh tay Ý Ý đi về phía bên trong biệt thự. Phản ứng đột ngột của Bạc Tư lập tức khiến cho Ý Ý sững sờ. Cô quay đầu liếc thoáng qua phía sau, người đàn ông cao lớn vẫn đứng dưới ánh đèn đường, trên người anh mặc đơn giản, chỉ áo sơ mi và quần tây, mơ hồ mang theo một loại khí chất cấm dục vi diệu. Đôi mắt thâm thúy kia còn đen hơn cả bầu trời, phía trước con ngươi nổi lên một tầng băng mỏng, càng làm nổi bật khí chất lạnh lùng trong con người anh. Tốt xấu gì người ta cũng đưa cô trở về, bị đối xử như thế, phải chăng không tốt lắm? Bước chân của Bạc Tư rất dài, Ý Ý căn bản không theo kịp anh ta, cô giống như một cái đuôi treo ở sau lưng anh ta, cách một lớp ống tay áo mỏng, nhưng không cảm thấy sức lực anh ta kéo tay cô rất lớn, chẳng qua lệ khí từ trên người anh ta đã nói rõ một chuyện, anh ta đang cảm thấy không vui, hơn nữa còn rất không vui. Ý Ý cảm thấy kỳ lạ liếc thoáng qua anh ta: “Anh biết anh ấy à?” “Không biết.” “Sao tôi lại cảm thấy dường như anh và anh ấy có thù, anh ấy đắc tội với anh hả?” Bạc Tư đột nhiên dừng lại, thả tay cô ra, dùng một gương mặt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt kia của anh ta khiến trong lòng cô cảm thấy run lên, chỉ thấy anh ta cắn răng nghiến lợi nói: “Không có thù, cũng không dám có thù.” Anh ta là thạc sĩ tài chính NBA, từ nhỏ đã thông minh hơn người, từ năm đầu tiên dấn thân vào thương trường, anh ta đã đi theo Nam Tứ gia, hai năm trước anh thuận miệng nói một câu, đưa anh ta đến làm vệ sĩ cho Tiêu Ý Ý. Anh ta nào dám có thù, chỉ oán giận mà thôi. Rõ ràng là anh cưới vợ, lại nhất định giao cho anh coi chừng, bây giờ tự mình đến cấu kết làm bậy, còn giả bộ như không biết anh ta. Sao có thể không oán hận cho được. Ý Ý chăm chú nhìn sắc mặt anh ta, bình thường đã quen nhìn thấy sắc mặt nghiêm túc của anh ta, cho nên cô không quá cảm thấy có bao nhiêu dọa người, cô cười, chắp hai tay ra sau lưng, ở trước mặt anh ta đi tới đi lui: “Hình như người kia tên là Nam Tứ gia, tôi nghe thấy người khác gọi anh ấy như vậy, chồng tôi cũng gọi là Tứ gia, ở trong nhà anh ấy cũng đứng thứ tư à?”
2: Tôi bảo vệ cô ấy là chuyện đương nhiên Vẻ mặt Bạc Tư không một gợn sóng, đơn giản nói: “Không rõ.” “…” Lại nữa rồi. Lúc nào cũng thần bí như thế. Ngoại trừ biết người chồng thần bí của cô tên là Tứ gia, ngay cả họ gì cô cũng không biết, mỗi lần cô nói bóng nói gió hỏi, hoặc là pha trò cho cô, hoặc là giống như Bạc Tư, trực tiếp dùng mấy chữ “không rõ” để chặn miệng cô lại. “Mợ chủ về rồi.” Ý Ý vừa đi vào phòng khách liền bị Tiểu Quỳ kéo đi. “Hôm nay cô muốn ăn gì, trong nhà bếp có thịt bò bít tết và thịt bò hầm.” “Là khoai tây hầm thịt bò à?” Ánh mắt Ý Ý sáng lên, xoa tay cười nói: “Nhanh đi lấy cho “chủ tử” một bát.” “Thiếp thân đi ngay.” Tiểu Quỳ học theo mấy nha hoàn trong phim điện ảnh cổ trang hơi nhún người xuống, Ý Ý cố ý nâng mặt, ra vẻ kiêu căng sờ soạng trên mặt cô ta một cái, hai cô gái cười vui vẻ. “Tiểu Quỳ! Cô không biết quy củ à!” Một tiếng quát vang dội truyền đến. Trong lúc nhất thời, Ý Ý giật mình, phía sau gáy lạnh toát. Cô chặn ngang được Tiểu Quỳ đang muốn chạy, nhỏ giọng nói: “Tôi không ăn cơm nữa, tôi về phòng tắm rửa trước, lát nữa cô mang đồ ăn khuya lên cho tôi.” Sau khi nói xong, chính bản thân cô cũng muốn chuồn đi, chẳng qua phòng cô ở tầng hai, quản gia Hồ Bá giống như một cây cột chống trời đứng sừng sững ở ngay cầu thang tầng hai, cô kiên trì đi đến, không dám ngẩng đầu, vội vàng nói: “Hồ Bá ngủ ngon, tôi về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.” “Đứng lại.” Hồ Bá xoay người, vẻ mặt nghiêm túc: “Mợ chủ, tôi có chuyện muốn hỏi cô.” Da đầu cô tê dại, chột dạ gãi trán: “Có chuyện gì thế?” “Hôm nay trên thẻ ngân hàng của cô bị hụt 21 vạn, lấy ra nhiều tiền như thế, cô cầm đi làm gì vậy?” Quả nhiên vẫn bị hỏi. Tim Ý Ý đập thình thịch, giống như đánh trống, cô chớp mắt, dùng giọng nói nhẹ nhàng: “Tôi mua một con gấu trúc lớn…” Ánh mắt Hồ Bá rất sắc bén, chẳng qua giọng điệu vẫn coi như bình tĩnh: “Mua nó làm gì?” “Nấu, hầm nó với khoai tây… Khải Nhân ăn cùng.” Cô trợn mắt nói dối, thuận tiện kéo theo bạn thân xuống nước. “Ăn ngon không?” “Cũng tạm được, thịt hơi cứng.” Cô rốt cuộc không bịa được nữa, vốn cho rằng ngay khi cô nói câu đầu tiên sẽ bị mắng, không nghĩ tới, thế mà Hồ Bá lại phối hợp với cô, đoạn đối thoại này chỉ nghe thôi cũng đã thấy buồn cười, nhưng người ta lại không cho bậc thang đi xuống, cô vừa xấu hổ lại hối hận, cắn môi đến mức trắng bệch. Hồ Bá không phải là người có tính tình tốt, sau khi nói hai câu với cô, sắc mặt ông ta thay đổi: “Mợ chủ, cô càng ngày càng không nghe lời.” … Cô thiếu chút nữa đã quỳ xuống. “Buổi chiều Tứ gia đã gọi điện thoại đến, việc cô rút tiền đã làm kinh động đến cậu ấy, cậu ấy phân phó tôi tịch thu tất cả các thẻ phụ của cô.” Ý Ý thiếu chút nữa đã cho rằng mình nghe lầm, nhưng cô không dám hỏi lại, sự trừng phạt mà cô luôn lo lắng rốt cuộc vẫn đến, chẳng qua nó khác xa với những gì cô dự đoán. Sau khi kết hôn, vị Tứ gia kia quả thật không gặp mặt cô, cũng không gọi điện thoại cho cô một lần, nếu như Tứ gia có mệnh lệnh hay yêu cầu gì với cô, đều thông báo thẳng cho Hồ Bá, nhưng cho tới bây giờ, phương diện ăn, mặc, ngủ, nghỉ đều chưa từng bạc đãi cô, trước kia muốn mua quần áo gì, cô đều rất tiết chế, chưa từng tiêu qua hai ngàn tệ. Đột nhiên hụt đi 21 vạn, anh tức giận ư? Ý Ý khịt mũi, trước mắt không hiểu vì sao lại có một tầng sương mù, trong lòng cô đột nhiên có loại cảm giác buồn phiền, hình như cô bị người ta xem như ăn trộm mà phòng bị. “Tôi biết rồi.” Cô buồn rầu lên tiếng, lấy ra một tấm thẻ cô thường xuyên mang theo: “Còn có hai tấm thẻ ở ngăn kéo tủ đầu giường, để tôi đi lấy.” Sau khi nói xong cô chạy thẳng lên lầu, xách theo tà váy dài, tiếng giày cao gót vang vọng trên cầu thang, dáng vẻ vội vàng.
1: Bảo bối trong lòng bàn tay của Tứ gia Hồ Bá nhìn theo bóng lưng của cô, lông mày nhíu chặt, dường như có điều suy nghĩ. Lúc ông ta đi đến cửa phòng ngủ, Ý Ý đã đi ra, trong tay cô cầm hai tấm thẻ, giao nó cho Hồ Bá. “Tôi đã đưa hết thẻ cho ông rồi, tôi không còn giữ tấm thẻ nào nữa.” Giọng nói cô hơi buồn, ánh mắt không nhìn về phía tấm thẻ, sau khi nói xong liền đóng cửa lại. Không phải là giận dỗi hay oán giận, chẳng qua trong lòng cô cảm thấy buồn phiền mà thôi. Tuy quả thật cô đã dùng đến một khoản tiền lớn, nhưng Tứ gia không tự mình đến hỏi cô, mà chính là thông qua Hồ Bá để ra lệnh, trên đời này nào có cặp vợ chồng như bọn họ, ở giữa đâu chỉ là cách một tầng sa, đừng nói là vẻ ngoài hay tính cách, thậm chí là tuổi tác, một cái tên của người kia, cô cũng không biết. Ngày thường cô chỉ dùng đến một số tiền nhỏ, nó giống như cho chim hoàng yến ăn, một khi dùng đến số tiền lớn, ngay lập tức coi cô như kẻ trộm để xử lý. Loại cảm giác này, sao chỉ dùng mất mát để nói. Cô càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, càng ủy khuất trong lòng cô càng buồn phiền, cô nằm trên giường nhưng không sao ngủ được, cô dứt khoát nằm úp sấp, nước mắt chảy ra, theo cánh môi mỏng trượt vào trong miệng, cảm giác đắng chát, trong nháy mắt, cảm xúc của cô giống như sụp đổ. Hồ Bá đứng ở cửa ra vào, nhiều lần muốn gõ cửa, nhưng sau khi suy nghĩ một lát lại thôi. Tứ gia đã đưa ra quyết định, dĩ nhiên là có lý do riêng của mình, cho dù là tịch thu thẻ, nhưng trên thực tế về phương diện vật chất không chút nào bạc đãi cô. Trong lòng ông ta rõ ràng, đối với Tứ gia mà nói, Tiêu Ý Ý chính là bảo bối trong lòng bàn tay của anh. Thế nhưng lại chậm chạp không chịu nhận nhau, điều này khiến cho người ta không nhìn thấu. Suy nghĩ một lúc, Hồ Bá quyết định không làm phiền đến Ý Ý nữa, Hồ Bá lấy điện thoại di động ra, dự định gọi cho Tứ gia, lúc đi đến cửa sổ, ánh mắt ông ta tùy ý liếc xuống dưới, ngay lập tức, cả người giật mình. Hồ Bá nhanh chóng đi ra khỏi biệt thự, đi về phía chiếc xe Maybach màu đen, lúc gần đến nơi, cách một cửa kính chắn gió, đột nhiên chạm vào ánh mắt người ngồi trên ghế lái. Hồ Bá lập tức đứng lại, cúi người nhặt một túi rác ở bên chân mình rồi ném vào trong thùng rác, coi như không có chuyện gì xảy ra, quay về biệt thự. Đôi mắt đen của Nam Cảnh Thâm hơi thu liễm, ánh mắt anh thâm thúy như biển sâu, khiến cho người ta không thể chạm tới. Đưa tay bật đèn xe lên, trên lòng bàn tay trái của anh phủ một tầng mồ hôi, vừa rồi anh nhét tay vào trong túi quần quá lâu, da còn hơi nóng lên. Nam Cảnh Thâm đè tay lên chỗ miệng vết thương đã rướm máu, không khỏi nghĩ đến, lúc Ý Ý đi “giải quyết”, anh đứng ở giữa hai tòa chung cư. Lúc anh đưa khăn cho cô, tay anh không cẩn thận quệt vào dây kẽm rỉ sắt trên tường, gây ra vết thương này, anh vẫn luôn giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, không lộ vẻ khó chịu. Đến lúc này, đau đớn mới trở nên rõ ràng. Thở dài một tiếng, anh lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số. “Hơn nửa đêm rồi, cậu tìm tôi làm gì thế?” Điện thoại vừa đổ chuông hai lần, đối phương liền nghe máy, trong giọng nói trầm thấp xen lẫn khàn khàn, giống như là do tức giận vì bị đánh thức. “Tay tôi bị thương rồi, trong vết thương có rỉ sắt.” Phó Dật Bạch nhất thời tỉnh táo lại: “Cậu đang ở đâu?” “Cửa nhà.” “Cậu chờ một lát, tôi xuống ngay.” Nam Cảnh Thâm ngước mắt lên, đôi mắt đen của anh nhìn về phía căn phòng nào đó trên tầng hai của biệt thự, chỗ cửa sổ tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng nhạt ấm áp, màu sắc khiến cho người ta cảm thấy thoải mái. Ánh mắt anh càng trở nên sâu thẳm, khóe môi khó có dịp nổi lên ý cười: “Tôi ở dưới cửa nhà cưới của mình.” Phó Dật Bạch sửng sốt khoảng nửa giây: “Hai người nhận nhau rồi hả?”
2: Bảo bối trong lòng bàn tay của Tứ gia “Vẫn chưa.” “Tôi nói này Cảnh Thâm, nếu tình hình này cứ tiếp tục kéo dài như vậy, cuộc hôn nhân này của cậu, đoán chừng cũng sẽ ly hôn thôi, tôi nghe Cố Diễn nói qua, trong hai năm này, cô vợ nhỏ của cậu luôn làm ầm ĩ, đủ loại động tĩnh lớn nhỏ, mục đích là muốn ly hôn với cậu, cô ấy hai mươi tuổi liền đăng ký kết hôn với cậu, tính tình của mấy cô nhóc độ tuổi này rất nóng nảy.” “Cậu cảm thấy tôi không giữ được cô ấy ư?” Trong đầu Nam Cảnh Thâm vô thức hiện lên gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, tràn đầy sức sống kia. Vào giờ phút này, một cái nhăn mày, một nụ cười của cô thế mà lại rất rõ ràng trong tâm trí anh, sau khi hỏi xong, dường như ngay cả chính bản thân anh cũng cảm thấy khả năng này vô cùng nhỏ bé, anh khẽ cười một tiếng. Phó Dật Bạch nghe thấy tiếng cười của anh liền xù lông: “Tôi không biết, tôi chỉ biết, nếu cậu cứ tiếp tục nuôi ấy mà không chịu dùng, sớm muộn cũng sẽ ly hôn thôi!” Sau cùng, anh ta còn bổ sung thêm một câu: “Cô ấy đã trưởng thành rồi, cậu cũng đã hơn ba mươi tuổi, chẳng lẽ cậu không cảm thấy thận trướng vào ban đêm à.” Khóe môi Nam Cảnh Thâm hơi cong lên, từ trước đến nay anh đã quen chọc tức người khác, đổi lại bình thường, đối phương đã sớm bị làm cho tức giận đến mức giơ chân, hôm nay khác với bình thường, tâm trạng của anh quả thật rất tốt: “Cậu nói rất đúng.” Nuôi lớn vật nhỏ, bây giờ là lúc nên dùng một chút, thuận tiện cũng đem chính mình cho cô dùng. Vợ chồng mà, chuyện đó rất bình thường. “Đừng lề mề nữa, cậu tranh thủ thời gian đến đây đi.” Sau khi cúp máy, Nam Cảnh Thâm mở ngăn kéo, trong đó không có nước khử trùng và băng urgo, anh lấy hai tờ giấy ăn, đè vào bên cạnh miệng vết thương, anh đang định lấy thuốc lá ra hút, màn hình điện thoại bỗng nhiên sáng lên. Anh liếc thoáng qua, đôi mắt hẹp dài đột nhiên nhíu lại. Trong nháy mắt, chút ý cười trên mặt anh liền biến mất. “Có chuyện gì thế?” Vừa nghe máy, giọng nói hoảng hốt của Nam Quân liền vang lên: “Chú tư, chú trở về nhà một chuyến đi, trong nhà rất hỗn loạn.” Người đàn ông cười lạnh một tiếng: “Về ngay đây.” Trước khi khởi động xe, anh không quên nhắn cho Phó Dật Bạch một tin, để anh ta đi thẳng đến khu nhà cũ của nhà họ Nam xử lý vết thương cho anh. Lúc này đã gần 12 giờ đêm, đêm đã khuya. Nhưng đèn đuốc ở khu nhà cũ lại sáng trưng. Nam Cảnh Thâm bước xuống xe, tài xế đã chờ từ sớm để cầm lấy chìa khóa, anh nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn qua: “Tình hình bên trong thế nào?” “Sau khi hôn lễ kết thúc, mợ chủ nhỏ được đưa thẳng về nơi này, bà chủ để cô ta đi vào phòng cưới đã được chuẩn bị từ trước, nhưng sau khi cậu chủ nhỏ về liền ầm ĩ một trận, suýt nữa đã đánh nhau với cha mình.” Tiêu Tĩnh Đình được đưa đến nơi này, chẳng qua là do Nam Cảnh Thâm thuận miệng nói một câu, nhưng không ai dám lãnh đạm, chỉ là lúc video bị lộ ra trong hôn lễ, Nam Vị Dương chỉ nhìn một phần ba, sắc mặt ông ta liền đen lại, dẫn theo chị dâu cả Vân Dung rời đi. Ban đầu dự định muốn cho Tiêu Tĩnh Đình 2% cổ phần của Hoa Thụy, vào lúc này dĩ nhiên là đổi ý. Nam Quân ầm ĩ là chuyện trong dự liệu. Nam Cảnh Thâm và Nam Vị Dương thường xuyên mâu thuẫn, anh vốn dĩ không cần nhúng tay vào trong chuyện này, nhưng vừa nhìn thấy dáng vẻ Tiêu Ý Ý chịu ủy khuất, anh liền cảm thấy đau lòng. Người của anh đâu thể để cho người ta bắt nạt chứ? “Ông cụ nói gì?” Từ trước đến nay tài xế luôn có ấn tượng tốt về cậu tư, anh hỏi một câu, tài xế dĩ nhiên sẽ nói ra hết: “Ngược lại, ông cụ không nói gì, chẳng qua cũng không có sắc mặt tốt, sau khi hai cha con đánh nhau một trận, ngay cả mắng cũng không mắng, ông cụ dẫn theo bà cụ đi thẳng đến biệt thự ở núi Phong Diệp.” Người đàn ông cảm thấy hơi ngoài ý muốn, khẽ nhíu mày lại. Anh rất hiểu tính khí của cha mình, ông cụ thế mà lại không mắng một câu nào, thật đúng là khó có được, đoán chừng ông cụ cảm thấy cuộc hôn nhân này là do mình cho phép, chính mình nhìn nhầm người, trong lòng cảm thấy khó chịu, cho nên không muốn để ý. “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” “Tứ gia khách sáo, đúng rồi, anh đã ăn cơm chưa, trong phòng bếp còn có cơm nóng.” “Một lát nữa rồi nói.” Nam Cảnh Thâm khẽ gật đầu, trước sau vẫn giữ nụ cười, bước chân không nhanh không chậm, lúc đến phòng khách, nhìn thấy chiến trận bên trong, ánh mắt anh thâm thúy, người đầu tiên mà anh nhìn thấy chính là Tiêu Tĩnh Đình vẫn còn đang mặc váy cưới trên người.
1: Nếu đã ngủ thì phải chịu trách nhiệm
Trên người cô ta vẫn mặc váy cưới, một vài nơi đã bị rách, chiếc váy cưới kiểu lệch vai bị xé thành đống vải rách, chỗ tà váy cũng trở nên bẩn thỉu, giống như có người cầm lên ném xuống bùn.
Cô ta dùng tay ôm ngực, vẻ mặt giống như đang phải chịu đựng áp bức và lăng nhục.
Lúc phát giác ra được tầm mắt của anh, Tiêu Tĩnh Đình ngước mắt lên nhìn, ánh mắt rưng rưng nhìn Nam Cảnh Thâm, cô ta cảm thấy trong căn nhà này chỉ có duy nhất người đàn ông này là đứng về phía mình, đột nhiên trong lòng cô ta thế mà lại sinh ra cảm giác chờ mong.
Nam Cảnh Thâm đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, lấy ra một điếu thuốc kẹp ở giữa ngón tay, ánh sáng xanh của ngọn lửa phản chiếu trong đôi mắt đen sâu thẳm của anh, lúc lửa được bật lên, theo quán tính, hai mắt anh hơi nheo lại.
“Chú tư.” Nam Quân nắm chặt hai tay, trên mặt anh ta có một vài vết thương, lúc nói chuyện không tránh khỏi giận dữ: “Cho dù có nói gì đi chăng nữa, cháu sẽ không thừa nhận cuộc hôn nhân này, chú đã trở về thì nên giúp cháu khuyên nhủ cha.”
Nam Cảnh Thâm nhả ra một vòng khói thuốc, trong làn khói thuốc trắng mông lung là một đôi mắt lạnh lùng, anh rời mắt, nhìn về phía người đàn ông ngồi bên tay trái:
“Anh cả, anh nói gì đi chứ?”
Nam Vị Dương xoa khóe miệng, trên mặt ông ta không có vết thương gì, chẳng qua khóe miệng bị trầy xước, dù sao ông ta đã là người trưởng thành, thân thủ tốt hơn một tên nhóc con.
Ánh mắt ông ta bỗng nhiên nghiêm túc nhìn đến: “Cậu dự định muốn xen vào chuyện này sao?”
Nam Cảnh Thâm khẽ cười một tiếng, dang tay ra, khoác tay lên thành ghế sofa, hiển nhiên không muốn nói nhiều lời, chẳng qua anh cũng không có ý định rời khỏi nơi thị phị này.
Điều này khiến cho Nam Vị Dương cảm thấy rất chán ghét.
Ông ta quả thật rất thất vọng với đứa con trai này, chẳng qua cho dù muốn dạy dỗ cũng nên đóng cửa lại để dạy dỗ. Nam Cảnh Thâm chặn ngang một chân vào, điều đó đã khiến ông ta không vui, lúc này còn bày ra bộ dáng lười biếng.
Nghe nói Tiêu Tĩnh Đình bị đưa đến nơi này là do Nam Cảnh Thâm ở trước mặt người nhà họ Tiêu cho phép, một khi đã như thế, ông ta muốn nhìn xem Nam Cảnh Thâm sẽ làm gì, dù sao ông ta cũng chưa nghĩ ra cách nào để kết cục trò hề này.
“Nói một chút suy nghĩ của cậu ra xem nào.”
Đôi lông mày của Nam Cảnh Thâm hơi nhướn lên, nháy mắt, lộ ra một nụ cười mỉm:
“Anh thật sự muốn nghe ý kiến của tôi sao?”
Sắc mặt Nam Vị Dương cổ quái, từ trong lỗ mũi phát ra tiếng thở nặng nề:
“Đừng nói những lời vớ vẩn nữa.”
Nam Cảnh Thâm thảnh thơi dựa người vào trên ghế sofa, giữa ngón tay cầm điếu thuốc lá có làn khói xanh bay ra, ngón tay ở trên đầu gối khẽ gõ xuống hai lần, giọng nói anh trầm thấp, lời ít mà ý nhiều hỏi một câu: “Cha có đưa ra ý định hủy bỏ hôn lễ không?”
“Không có.”
Ánh mắt anh chuyển hướng, nhìn về phía Nam Quân: “Đã ngủ qua chưa?”
Nam Quân hơi giật mình, theo bản năng nhìn thoáng qua người bên cạnh, bên cạnh anh ta là một người phụ nữ vô cùng bẩn thỉu, khiến cho anh ta rất căm ghét, cho tới bây giờ, hình ảnh ân ái trên video được phát trong hôn lễ vẫn thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu anh ta, thật đúng là khiến anh ta cảm thấy buồn nôn.
Cho dù như thế nào đi chăng nữa, loại phụ nữ này, anh ta sẽ không cần.
Nhưng anh ta lại không đoán ra được vì sao chú tư lại hỏi câu này, Nam Quân cắn rằng thừa nhận một tiếng.
“Nếu đã ngủ qua thì phải chịu trách nhiệm, hôn lễ cũng đã được tổ chức, làm sao còn có thể tùy hứng như thế.”
Nam Quân sửng sốt, làm sao anh ta cũng không dự đoán được chú tư sẽ nói như thế, cảm xúc vừa mới bị anh ta đè xuống lại một lần nữa trở nên kích động: “Chú muốn cháu lấy người phụ nữ rách nát này về ư? Làm sao có thể như thế được, cháu đã nói rồi, cháu không cần cô ta, cháu tuyệt đối không cần cô ta, tổ chức hôn lễ thì sao chứ, chẳng lẽ với gia nghiệp lớn của nhà họ Nam chúng ta còn không thể hủy bỏ hôn lễ ư?”
“Đừng lấy mặt mũi nhà họ Nam ra làm vỏ bọc, gia nghiệp của nhà họ Nam không phải để cho cháu dùng ỷ thế hiếp người.”
Giọng nói của Nam Cảnh Thâm trở nên nghiêm khắc, sau khi khói thuốc tản đi, gương mặt góc cạnh của anh càng trở nên rõ ràng, đôi lông mày lưỡi kiếm sắc bén.
2: Nếu đã ngủ thì phải chịu trách nhiệm
“Người là do cháu muốn cưới về, từ cầu hôn cho đến hôn lễ, nhà họ Nam không để cho cháu mất mặt, ngược lại còn làm cho cháu nở mày nở mặt, bây giờ cháu muốn hủy hôn thì hủy hôn sao, cháu coi hôn lễ là gì, trò đùa ư?”
Nam Quân bị khí thế trên người anh dọa sợ đến mức im lặng, không dám nói gì.
Anh ta có lá gan đánh nhau với Nam Vị Dương, đó là bởi vì Nam Vị Dương là cha của anh ta, cho dù như thế nào đi chăng nữa, bên trong vẫn rất chiều anh ta, cho nên anh ta mới dám làm càn.
Từ nhỏ đến lớn, người duy nhất mà anh ta sợ chính là người chú tư này.
Anh ta cũng đã quen với việc chú tư nói một, anh ta không dám nói hai, cho dù chú tư không có một chút dấu hiệu nổi giận nào, anh ta cũng biết, nếu mình tiếp tục làm càn, nhất định sẽ không chiếm được chỗ tốt gì, dù sao ở chỗ ông cụ, lời nói của chú tư có tác dụng hơn bất kỳ ai.
“Sớm muộn gì cháu cũng sẽ ly hôn…”