Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Tĩnh Đình thay đổi.
Người đàn ông hơi nhíu mày, đôi môi hơi mấp máy, giọng nói rét lạnh: “Còn nữa, cô bôi đen lên đầu nhà họ Nam tôi, đừng tưởng rằng chỉ như vậy thôi.”
Cố Diễn nhận được tín hiệu, không biết lấy từ đâu ra một cái Notebook.
“Tôi vừa tới phòng chiếu phim, lấy bản chính của video clip kia, có lẽ các vị không rõ lắm, tôi rất giỏi việc kiểm tra độ chân thật của video clip, đoạn video clip này là thật hay ghép, vài phút là có đáp án thôi.”
Ý Ý rất kinh ngạc, cô không ngờ, vậy mà Nam Cảnh Thâm lại làm chuyện như vậy.
Rõ ràng video clip không phải ghép, nhưng cứ thích vạch trần trước mặt Nam Cảnh Thâm, không cho Tiêu Tĩnh Đình cơ hội giải thích cho mình.
Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy, thực sự khiến người ta giật mình, ngay cả cô cũng không nhịn được muốn nhanh chân đến xem, rốt cuộc Cố Diễn phân tích thế nào.
Nhưng mà cô vừa cử động, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy tay anh để ở eo cô ôm chặt hơn, mang cô rời khỏi nơi này.
Hai cánh cửa bằng gỗ Tử Đàn chậm rãi được kéo ra.
Cơ thể cao thẳng của Nam Cảnh Thâm đi từ trong cửa ra ngoài, ôm Ý Ý ở trong lòng, sau lưng anh, mọi người đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều câm như hến.
Tiêu Tĩnh Đình sợ tới mức ngồi bệt trên đất, hai mắt vô thần, không có tiêu cự, cô ta biết mình xong rồi.
Đây là lực uy hiếp mạnh cỡ nào…
Cho đến bây giờ không có ai, có thể khiến cô ta cảm thấy áp bức như vậy.
Người đàn ông như Nam Cảnh Thâm, quá đáng sợ…
Nam Quân nắm chặt tay, ánh mắt không thể khống chế nhìn về phía Tiêu Ý Ý, theo góc độ của anh ta, chỉ có thể miễn cưỡng thấy sườn mặt của cô, vì cô ngửa đầu, khuôn mặt vô cùng hoàn mỹ, không nhiễm một hạt bụi nhỏ.
Từ trước đến nay anh ta luôn cảm thấy cô nhạt nhẽo, vậy mà khi tận mắt chứng kiến cảnh cô được người đàn ông khác ôm đi, sẽ sinh ra ghen tị.
Hơn nữa người kia là chú tư của anh ta, người mà từ nhỏ anh ta đã sùng bái, muốn trở thành.
…
Ra khỏi khách sạn.
Nam Cảnh Thâm nhận lấy chìa khóa trong tay người trông xe, lập tức đi về phía một chiếc xe Maybach màu đen, mở cửa ghế trước ra, khẽ nâng mắt, “Vào đi.”
Giọng nói trầm thấp, khiến trái tim Ý Ý khẽ run lên, cô không chịu nổi ánh mắt mê hoặc khiếp người của anh, cúi đầu, khom lưng ngồi xuống.
Cửa xe bên kia được kéo ra rồi đóng lại.
Lúc người đàn ông ngồi vào, mang theo không khí lạnh thấu xương ở bên ngoài.
Nhiệt độ tháng sáu, vì Hải Thành là thành phố biển, cho dù là đầu hạ, trong không khí vẫn là ẩm ướt lạnh lẽo.
Trái tim Ý Ý hơi trống rỗng, cô dựa sát vào cửa xe một chút, lặng lẽ ấn nút hạ cửa kính xe xuống.
“Sợ tôi sao?”
Giọng nam lạnh lùng đột nhiên truyền đến.
Ngón tay cô run lên, cơ thể ngồi thẳng lại.
Cô thành khẩn lắc đầu nói: “Không có, không khí trong xe hơi ngột ngạt, tôi mở cửa sổ hít thở không khí.”
Những lời này vừa vang lên, bỗng nhiên có một áo vest mới tinh ném lên đùi.
Cô nghiêng đầu nhìn, anh cởi áo vest ra, trên người chỉ mặc áo sơ mi trắng, lúc trước ở khu hút thuốc anh xắn tay áo lên cũng đã buông xuống, cúc áo Italy thủ công màu đen được cài ngay ngắn.
“Mặc vào.” Anh ra lệnh.
Ý Ý rùng mình, ngửi được mùi thuốc lá trên áo vest, “Không cần, tôi không lạnh.
1: Thế nhưng, tôi chính là người tốn sức Lông mày của người đàn ông hơi nhíu lại, đôi mắt đen của anh bình tĩnh nhìn cô bị rượu làm ướt, môi mỏng hơi giương lên, lạnh lùng nói: “Tùy cô.” Xe khởi động. Hai cửa sổ ở phía trước đều mở, lúc đứng im, cô không cảm thấy gì, nhưng chờ đến khi gió lạnh thổi vào, Ý Ý mới phát hiện ra trên người mình hơi lạnh. Cô cúi đầu nhìn chính mình, bộ lễ phục màu trắng xanh của cô trở nên xộc xệch, dính đầy champagne, ướt đẫm thành những mảng lớn nhỏ, vị trí trước ngực cô gần như trở nên trong suốt. Gương mặt của Ý Ý lập tức đỏ lên, cô mím môi, tầm mắt cô nhìn sang bên cạnh, cô quả thật không chịu được những cơn gió lạnh kia, sau cùng vẫn đem âu phục mặc vào. Vạt áo rất dài, cô đang ngồi, âu phục mặc trên người cô, vạt áo kéo đến tận đùi, tay áo cũng rất dài, cho dù cô duỗi thẳng tay thì vẫn còn thừa một gang tay nữa, cô thử xắn tay áo lên mấy lần. Cô giống như một đứa nhỏ lén mặc quần áo của người lớn vậy. Ý Ý chỉnh lại cổ áo, ánh mắt cô hơi liếc thoáng sang bên cạnh, người đàn ông vẫn đang tiếp tục lái xe, ngón tay anh thon dài, cử chỉ ưu nhã, cả người toát ra một loại khí chất dòng dõi quý tộc. Trên chiếc áo sơ mi trắng là một chiếc cà vạt màu xám tro, bị gió thổi, khẽ lay động. Cô nhìn đến mức thất thần, cô quá tập trung nhìn, cho nên khi anh liếc mắt nhìn thoáng qua, Ý Ý chột dạ nhìn sang hướng khác, lúng túng nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Cô gãi tai, đôi môi mấp máy, sau cùng khó khăn nói một câu. “Cảm ơn anh.” “Cái gì?” Giọng nói của cô nhỏ như muỗi, gió thổi qua liền bay mất, Ý Ý hít sâu một hơi, lớn tiếng nói. “Vừa rồi cảm ơn anh đã giúp tôi giải vây.” Người đàn ông khẽ cười: “Việc đó không tính là giúp cô, đó cũng là chuyện của nhà họ Nam chúng tôi.” Tiếng cười của anh rất êm tai, rất trầm thấp, mang theo chút gì đó khàn khàn, chính là loại giọng nói chỉ nghe thôi cũng khiến người ta mang thai trong truyền thuyết kia. Vốn dĩ trái tim nhỏ của Ý Ý còn chưa có ổn định lại, trong nháy mắt, trái tim cô lại bắt đầu đập thình thịch, ánh mắt cô đột nhiên không kịp chuẩn bị, cùng anh liếc thoáng qua nhau. Cô vội vàng chỉ về con đường phía trước: “Anh lái xe đi, cẩn thận một chút.” Anh mỉm cười, khóe môi hơi cong lên. Sườn mặt anh tinh xảo giống như bề mặt cắt của mặt kim cương, trời sinh có một túi da tốt, cho dù anh có làm ra biểu tình gì đều đẹp trai đến mức chói mắt. Một gương mặt anh tuấn dịu dàng như thế, nhưng lúc nào ánh mắt anh cũng lộ ra âm u, lạnh lẽo đến thấu xương. Có lẽ thời gian dài ở trên vị trí cao sẽ có thói quen này, thế nhưng khó tránh khỏi mang đến cho người ta loại cảm giác khó tiếp cận. Sau khi nói xong hai câu, Ý Ý đã cảm thấy trong miệng khô khốc, cô mím môi, dứt khoát không nói nữa. Cảnh vật ngoài cửa sổ chạy lùi về sau, cảnh sắc càng lúc càng trở nên quen thuộc, sau đó Ý Ý mới ý thức được, chẳng phải đây chính là đường đến biệt thự ư. Cô lặng lẽ ngạc nhiên, chẳng lẽ ngay cả việc cô ở đâu, anh cũng biết sao? Vừa nghĩ đến đây, cô liền cảm thấy không có khả năng, khu Tân Hải tấc đất tấc vàng, người có thể mua được biệt thự ở nơi đó không phú thì quý, Ý Ý có thể ở chỗ này là bởi vì sau khi cô lấy chồng, cô được người chồng thần bí lâu năm kia sắp xếp ở nơi đó. Như vậy, có lẽ vị Nam Tứ gia này không sống trong nhà, tự mình dọn ra ngoài ở riêng, vừa vặn là hàng xóm của cô, nghĩ như thế, Ý Ý cảm thấy chuyện anh biết nhà cô là điều đương nhiên rồi. “Buổi sáng lúc cô rời đi, sao không chào hỏi một tiếng?” Trong bầu không khí yên tĩnh đến mức quỷ dị, người đàn ông bỗng nhiên lên tiếng, lại dọa cho gương mặt cô biến sắc: “Không phải anh đang tắm à, thấy anh đang bận nên tôi đi trước.” Cô áp tay lên dưới vành tai, đầu ngón tay lướt qua vành tai, nhiệt độ nóng đến mức dọa người. “Buổi sáng… Tôi để lại chi phiếu cho anh, anh có nhìn thấy không?”
2: Thế nhưng, tôi chính là người tốn sức Đuôi mắt người đàn ông liếc thoáng qua cô, vẻ mặt không biểu tình, giọng nói lãnh đạm: “Ở bên dưới ly.” “Ừ…” Ý Ý hít sâu một hơi, lấy hết can đảm nói: “Là do tôi không biết tự lượng sức mình, buổi sáng lúc đám phóng viên đi vào, tôi liền biết thân phận của anh không đơn giản, hiện tại đã xác nhận anh chính là vị Tứ gia kia của nhà họ Nam, tôi còn dám cho anh chi phiếu, tôi…” Cô càng nói, lời nói càng không được mạch lạc. Nam Cảnh Thâm hiểu ý tứ của cô, nhưng vẫn chờ cho đến khi cái miệng nhỏ nhắn vụng về của cô nói hết ra: “Tôi cảm thấy có lỗi với anh, nếu anh cảm thấy tấm chi phiếu kia là một sự sỉ nhục, có thể…” “Cô muốn thế nào?” Anh hỏi, rõ ràng đã biết rõ nhưng vẫn cố hỏi. Ý Ý không biết nói sao, hàm răng trắng nõn cắn chặt lấy môi dưới, đôi mắt hơi rũ xuống, lông mi run run, sau đó dường như cuối cùng cô cũng có dũng khí nói ra: “Anh có thể trả nó lại cho tôi không, dù sao đối với anh mà nói, hai mươi mốt vạn kia chỉ là chín trâu mất một sợi lông thôi… Đúng không?” Nhưng đối với cô mà nói, đó lại là một chuyện khác. Cô vẫn còn là một sinh viên. Sau khi kết hôn, quả thật người chồng kia có cho cô một tấm thẻ phụ, là thẻ không bị giới hạn định mức, nhưng bình thường ngoại trừ mua quần áo và đồ ăn vặt, cô chưa từng dùng một số tiền lớn như thế, đột nhiên lại lấy ra hai mươi mốt vạn, không bị hỏi mới là lạ. Người đàn ông nhướn mày, trong miệng phát ra một tiếng cười khẽ, vẻ mặt anh cũng theo đó nhu hòa hơn. Vừa lúc phía trước là đèn đỏ. Anh dừng xe, một tay tiếp tục để lên tay lái, tay còn lại chống cằm, ngón trỏ chậm rãi vuốt ve lên đôi môi mỏng. Đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm vào cô, giống như muốn nhìn thấu tâm tư của cô, ánh mắt của anh đem Ý Ý dọa sợ, cô vội vàng nói: “Nếu như anh không muốn thì thôi.” Nam Cảnh Thâm cảm thấy buồn cười, anh quả thật đã bật cười. Lúc đầu anh muốn ra vẻ hung dữ dọa cô, thế nhưng lại không làm ra được vẻ mặt đó, cô vợ nhỏ mà anh vô tình cưới này thật đúng là vô cùng đáng yêu. “Thế nhưng tôi là người tốn sức, cô muốn lấy lại phí dịch vụ của tôi, có phải là quá thiếu đạo đức không?” “Cái gì… Phí dịch vụ ư?” Nam Cảnh Thâm nhướn mày, có lòng tốt nhắc nhở. “Cô đã ngủ với tôi.” “…” Anh có biết xấu hổ không, có biết xấu hổ không? Những chuyện mờ ám như thế, anh lại nói toạc ra. Trong nháy mắt, Ý Ý trừng to mắt, hai bên má phồng lên, lúc quay đầu, vẻ mặt cô tức giận nói: “Trên dưới người anh ít nhất cũng có trăm triệu, vậy mà còn để ý đến gần hai mươi vạn này.” Cô lẩm bẩm, anh nghe thấy được nhưng vẫn làm bộ như không biết, hết đèn đỏ, anh bình tĩnh lái xe. Thảo luận về đề tài này không đem lại kết quả gì. Ý Ý cảm thấy cho dù mình có nhắc lại cũng chưa chắc lấy lại được khoản tiền kia, nếu anh muốn trả lại thì đã sớm đưa, nói thêm mấy câu nữa, không chừng còn bị chế giễu. Cô lùi người về phía sau, trong lúc dựa lưng vào ghế, trong đầu thoáng qua một suy nghĩ khiến sau gáy cô lạnh toát. Cô lập tức ngồi dậy, cơ thể cố ý hướng tới bên cạnh anh, chắp tay trước ngực, dáng vẻ rất chân thành: “Còn có một việc tôi mong Nam Tứ gia giúp đỡ, liên quan đến chuyện đêm qua… Tôi thật sự không cố ý, quả thật tâm trạng của tôi không tốt, hơn nữa lại uống say, tôi không nhớ mình đã nói hay làm những chuyện gì. Anh có thể coi chuyện đêm qua như một việc ngoài ý muốn được không, xin anh hãy giữ bí mật, đừng nói chuyện này cho người khác biết, sau này tôi sẽ không quấn lấy anh, hơn nữa thân phận của anh cách xa tôi, đời này cơ hội chúng ta gặp lại nhau là rất nhỏ, căn bản không gặp được, anh không cần lo lắng chuyện tôi sẽ dây dưa với anh, anh hãy cứ coi như chuyện hôm qua chỉ là việc ngoài ý muốn, tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm.” Cô nói hợp tình hợp lý, cũng rất chân thành. Trên gương mặt nhỏ nhắn lớn khoảng một bàn tay là một đôi mắt trong veo như ngọc, trong đôi mắt to tròn đó tràn đầy cầu xin và hy vọng. Giống như một việc gì đó rất quan trọng, không thể không cầu xin anh.
1: Cô yên tâm, có tôi ở đây Trên gương mặt nhỏ nhắn lớn khoảng một bàn tay là một đôi mắt trong veo như ngọc, trong đôi mắt to tròn đó tràn đầy cầu xin và hy vọng. Giống như một việc gì đó rất quan trọng, không thể không cầu xin anh, hận không thể trực tiếp quỳ lên trên ghế ngồi. Dáng vẻ thành kính lại cẩn trọng, quả thật coi anh là Phật mà cúng bái. Nam Cảnh Thâm thiếu chút nữa đã bật cười, lá gan của cô nhỏ như thế, lúc cô có gan đi ra ngoài tìm trai bao, sao không nghĩ tới việc anh sẽ nổi giận chứ? “Cô đang cầu xin tôi sao?” “Đúng thế, tôi đang cầu xin anh.” Đầu ngón tay Ý Ý siết chặt, cắn môi, trong đôi mắt to tròn hàm chứa nước mắt, cô sợ anh sẽ từ chối, còn bổ sung thêm. “Anh giúp tôi chuyện này đi, chúng ta chỉ giữ chuyện này trong lòng, hơn nữa nếu bị… Vợ anh biết, anh cũng không tiện giải thích…” “Ha ha.” Người đàn ông khẽ cười một tiếng, trong mắt tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo: “Cô yên tâm, vợ tôi là một người rất rộng lượng, xưa nay không quan tâm đến chuyện tôi có phụ nữ ở bên ngoài.” “…” Anh thế mà không biết xấu hổ nói như vậy. Ý Ý hơi ngây người, cô đột nhiên không thốt nên lời, cô hơi đồng tình với vợ anh, đại khái đầu óc của người phụ nữ này đã bị ngâm vào nước rồi. “Anh giúp tôi giấu diếm chuyện này đi, hơn nữa ngoại trừ anh, không ai biết lúc đó người trong chăn là tôi. Ngoài ra tôi sắp tốt nghiệp rồi, loại chuyện này bị truyền đi…” Người đàn ông nghiêng người, thản nhiên liếc thoáng qua cô, cuối cùng khẽ cười một tiếng: “Tôi chỉ đùa cô thôi, nhìn xem cô bị dọa sợ thành dạng gì rồi.” Cô chớp mắt mấy cái: “Cho nên, ý của anh là?” Khóe môi anh hơi cong lên, vẻ mặt theo đó nhu hòa hơn: “Tôi đồng ý với cô, tôi sẽ giúp cô giấu diếm chuyện này.” “Cảm ơn anh! Cảm ơn Nam Tứ gia, anh thân sĩ lại tốt bụng như thế, chắc chắn vợ anh sẽ không phát hiện ra chuyện anh ở bên ngoài làm loạn… Không đúng, ý của tôi là…” Bởi vì không kiềm chế, cô nói rất thuận miệng, lúc Ý Ý muốn giải thích, nhưng có vẻ như càng che càng lộ. Ý cười trên môi người đàn ông càng lớn hơn, xem dáng vẻ giống như không tức giận, chẳng qua anh không nói chuyện, bầu không khí lại một lần nữa trầm xuống, điều này khiến cho trong đầu Ý Ý càng cảm thấy lúng túng, cô càng nghĩ càng cảm thấy luống cuống, ánh mắt run rẩy, không dám nhìn vào mắt anh. Xe chạy khoảng mười phút đồng hồ, trời càng lúc càng tối. Lúc từ chỗ khách sạn đi ra mới là chạng vạng tối, còn có thể nhìn thấy ánh sáng, nhưng lúc này sắc trời hoàn toàn tối, hai bên đường đã lên đèn, ánh sáng từ các cửa hàng chiếu xuống lối đi bộ, hiện lên một tầng sáng màu vàng nhạt. Phía trước là đèn đỏ, xe dừng lại một lúc, cơ thể theo quán tính hơi đổ về phía trước, bởi vì dây an toàn siết chặt trên bụng, cảm giác trướng ở bụng càng lúc càng trở nên rõ ràng, ngón tay Ý Ý siết thật chặt chỗ ngồi, gương mặt đỏ bừng lên, chân khép chặt lại. Cô liếc mắt nhìn sang con đường gần đó, từ đây đến biệt thự cần khoảng hai mươi phút nữa. “Tứ gia…” Cô khẽ gọi một tiếng, hai chữ còn vương vấn trên đầu lưỡi, đôi môi hơi run rẩy. Nam Cảnh Thâm liếc thoáng qua cô: “Sao sắc mặt cô lại khó coi như thế?” “Anh có thể dừng xe lại bên đường không, tôi muốn… Muốn đi tiểu.” Tay cầm lái của Nam Cảnh Thâm cứng đờ, chậm rãi nói: “Đoạn đường này đều là nhà dân, cô cố gắng nhịn thêm một lát nữa, có lẽ phía trước sẽ có một quán ăn hoặc khách sạn nào đó.” Anh giẫm mạnh lên chân ga, xe đi nhanh hơn, nhưng lại lắc lư khiến Ý Ý càng thêm không chịu đựng được. “Anh dừng lại một lúc đi, tôi… Tôi không nhịn được.” Người đàn ông liếc thoáng qua cô, vậy mà lại thấy tay cô đang siết chặt tay nắm cửa đến mức trắng bệch. “Tôi biết rồi.”
2: Cô yên tâm, có tôi ở đây Anh không dừng xe ở chỗ đậu xe, anh không tìm thấy nó, hai bên đường đều là những chiếc xe tư nhân đỗ lộn xộn. Đoạn đường này tương đối ít đèn đường, cửa hàng cũng rất ít. Sau khi xuống xe, Ý Ý nhanh chóng chạy đi, biến mất như một cơn gió, Nam Cảnh Thâm xuống xe đi theo, ánh mắt luôn khóa chặt vào bóng dáng lén lút đang chạy ở phía trước, cuối cùng nhìn thấy cô rẽ vào khoảng trống giữa hai tòa nhà. Không phải… Anh bước nhanh về phía đó, bóng của anh kéo dài, mới lộ ra nửa người liền bị Ý Ý đang trong trạng thái cảnh giác cao độ nhìn thấy. “Tứ gia, anh đừng di chuyển, cứ đứng yên ở đó là được.” Cô cuống cuồng ngăn cản, cơ thể vừa ngồi xổm xuống, một dòng nước không chịu khống chế, lập tức đi ra. Bên dưới là nền xi măng, cho nên tiếng đi tiểu lại càng thêm rõ ràng. Con ngươi của Nam Cảnh Thâm hơi co lại, không khỏi cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, anh lấy ra một điếu thuốc, ánh sáng từ bật lửa chiếu rọi lên mắt anh, ánh mắt anh hơi run, dường như không bình tĩnh như mặt ngoài. “Tứ gia, anh vẫn còn ở đó chứ?” Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau, theo đó còn có tiếng nước chảy. Anh khẽ liếm môi: “Tôi ở ngay đây.” “Anh ở đó là tốt rồi, trời tối đen như mực, tôi hơi sợ.” Đuôi mắt người đàn ông hơi liếc thoáng qua bên cạnh, chỉ nhìn thấy một cái bóng mơ hồ, lời nói của cô khiến tim anh hơi xao động, khóe môi chậm rãi cong lên. “Cô yên tâm đi, có tôi ở đây.” Anh nói như thế, cô nhóc kia không lên tiếng nữa. Một phút sau. “Tứ gia, anh có giấy không?” Ý Ý rất xấu hổ hỏi, cô mặc lễ phục, trên người không có túi, lại càng không có giấy, cô do dự và giãy dụa một lát, lúc này mới dám nói ra, cô hận không thể tát mình một cái, đem chính mình đánh ngất đi. Thật sự quá xấu hổ… “Để tôi tìm xem…” Nam Cảnh Thâm ngậm điếu thuốc trong miệng, đưa tay vào trong túi áo và quần tìm kiếm, không có giấy, ngược lại lấy ra được một chiếc khăn tay. “Chỉ có cái này, cô dùng tạm đi.” Anh đi hai bước về phía ngõ nhỏ, ước chừng vị trí mà cô có thể vươn tay ra lấy, sau đó mới buông tay ra. Ý Ý nhận lấy, sờ lên khăn, cảm xúc trơn mịn, hơn nữa còn có mùi hương bạc hà thoang thoảng. Ánh mắt xấu hổ liếc thoáng qua anh, sau đó gấp khăn tay làm đôi… Để lau. Sợ anh đột nhiên quay đầu, Ý Ý vừa xấu hổ vừa vội, cô nhanh chóng xử lý xong, chờ lúc cô từ trong ngõ nhỏ đi ra, liếc thấy người đàn ông đang đứng dưới đèn đường đưa lưng về phía cô, bóng dáng cao lớn, đôi chân dài, bên dưới là một cái bóng thật dài, khớp xương tay rõ ràng, giữa ngón tay đang kẹp lấy một điếu thuốc lá. Anh hơi nâng ngón trỏ lên, gõ nhẹ lên điếu thuốc lá. Lúc Nam Cảnh Thâm đang cho điếu thuốc lá vào trong miệng liền nghe thấy động tĩnh ở phía sau lưng, anh xoay người lại. Ý Ý vừa thả váy xuống, trong tay cô là chiếc khăn đã bị vo lại, hai ngón tay cẩn thận cầm vào chỗ sạch, thiếu chút nữa bị anh nhìn thấy, cô vội vàng giấu ra phía sau lưng. “Tứ gia, làm phiền anh nhường đường…” Cái bóng của anh bị đèn đường kéo dài ra, bóng của phần eo vừa bao trùm lên cô. Nam Cảnh Thâm hơi híp mắt lại, trên mặt anh không có biểu tình dư thừa nào, chân anh chậm rãi dời sang bên cạnh hai bước. Lúc Ý Ý đi ngang qua người anh, cô thoáng nhìn thấy giữa những ngón tay xinh đẹp của anh có làn khói xanh. Cô nhanh chóng đi đến bên cạnh thùng rác, ném khăn tay vào trong đỏ, gương mặt cô vẫn còn đỏ bừng, hiện tại trong người dễ chịu hơn, nhưng theo đó cảm giác xấu hổ càng thêm rõ ràng. Cô gãi đầu, cười gượng hai tiếng, muốn tìm đề tài để đánh vỡ bầu không khí: “Làm phiền anh rồi, chiếc khăn kia là của thương hiệu gì thế, vừa rồi tôi không nhìn thấy rõ, anh nói cho tôi biết, tôi sẽ mua đền cho anh.”
1: Xấu hổ chết đi được, xấu hổ chết đi được Nam Cảnh Thâm hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen thâm thúy nhìn chằm chằm cô, khí thế trầm ổn trên người anh khiến cho người ta cảm thấy da đầu tê dại. “Không đắt lắm, chỉ hơn tám mươi vạn thôi.” Sau khi nói xong, anh kiêu ngạo đi về phía chiếc xe của mình. Bước chân của Ý Ý hơi dừng lại, trong đầu cô bỗng nhiên ong ong. Hơn tám mươi vạn… Phương thức nói chuyện của kẻ có tiền thật đúng là không giống nhau, giọng điệu thờ ơ này, giống như thứ vừa bị cô vứt bỏ kia chỉ đáng tám tệ. Cô dừng lại một lúc, sau đó quay đầu chạy về phía thùng rác. Cô vừa đi được hai bước, phía sau gáy bỗng nhiên bị một bàn tay kéo lại, giọng nói âm trầm của người đàn ông vang lên phía sau lưng cô: “Cô dám đi nhặt chiếc khăn đó đưa cho tôi, tôi sẽ nhét nó vào miệng cô.” … Làm sao anh ta lại biết. Haizz, đây chính là tám mươi vạn đó, cô vừa mới phải trả hai mươi vạn, bây giờ lại thiếu nợ người ta tám mươi vạn, sao cô có thể giải thích với vị ở trong nhà kia. “Đây chính là tám mươi vạn…” “Không cần cô bồi thường!” Câu nói này… Nên nói sớm mới đúng. Không biết có phải sợ cô làm loạn hay không, Nam Cảnh Thâm kéo cô đi nhanh, sức lực kéo phía sau cổ áo cô không giảm. Ý Ý càng lúc càng cảm thấy cổ mình bị siết chặt, cô cuống quýt giãy dụa hai chân, tay thò ra phía sau, sờ soạng mấy lần mới bắt được tay anh, nói: “Buông tôi ra, tự tôi đi được.” Bước chân của người đàn ông dừng lại, đứng nguyên tại chỗ. Ý Ý đưa lưng về phía anh, anh đứng lại, nhưng cô không dừng, đạp mấy bước liền va vào trong ngực anh. Nam Cảnh Thâm đỡ lấy cánh tay cô. Cô cúi đầu nhìn, lại một lần nữa bị những ngón tay xinh đẹp của anh hấp dẫn, cô xoay người nhìn lại, gương mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông được phủ lên một tầng sáng của ánh đèn đường, ánh mắt anh đen như mực, tỏa ra khí thế sắc bén, từ trên cao nhìn xuống cô. Trong nháy mắt Ý Ý trở nên thành thật hơn, ngoan ngoãn đứng vững, mím môi không nói gì. Nam Cảnh Thâm hít một hơi thật sâu, trong không khí có mùi thuốc lá thoang thoảng. Anh nheo mắt lại, cách một tầng sương mù nhìn cô, ánh mắt đó, vẻ đẹp trai đấy khiến cho người ta cảm thấy rất áp lực. Sau đó anh dập tắt điếu thuốc rồi ném vào bên trong thùng rác, sải bước đi đến mở cửa ghế lái. “Còn ngẩn người cái gì, mau lên xe.” Ý Ý ngây người à một tiếng, sau đó nhấc váy đi nhanh đến ghế lái phụ. Trên đường về nhà, cô cố gắng co người vào trong ghế, ánh đèn hai bên đường không quá sáng, có một khoảng tối che lấy cô, giúp cô làm dịu đi tâm trạng xấu hổ. Đi tiểu trước mặt một người đàn ông xa lạ, loại hình ảnh này, có thể tốt được ư… Xe dừng ở trước cửa biệt thự, Ý Ý vội vàng nói một câu cảm ơn, sau khi cởi dây an toàn, cô nói thêm câu tạm biệt rồi mở cửa đi xuống xe, thậm chí ngay cả sắc mặt anh, cô cũng không dám nhìn. Cô rất xấu hổ, bước chân của cô vừa nhanh lại vừa hỗn loạn, bỗng nhiên một ánh đèn pha chiếu vào mắt cô, cô nheo mắt lại, cứ như thế đứng yên tại chỗ. Một chiếc xe ô tô màu trắng từ trong biệt thự đi ra, lúc đang chuẩn bị rẽ ra ngoài thì đột nhiên dừng lại. Ý Ý nheo mắt nhìn, một bóng người cao lớn từ trong xe bước xuống, đi nhanh về phía bên này, ánh sáng chiếu lên mặt anh ta, cô liếc mắt một cái liền nhận ra, theo phản xạ có điều kiện, cô rụt cổ lại, vô cùng chột dạ. “Mợ chủ, cô đi đâu thế?” Bạc Tư đi đến trước mặt cô, vẻ mặt nghiêm túc hỏi. Ý Ý liếc thoáng qua anh ta, cười nói. “Tôi đi tham dự hôn lễ.” “Hôn lễ đã sớm kết thúc từ hơn một tiếng trước, bạn của cô đến đón cô đi, tôi không đi theo, nhưng lâu như thế không thấy cô về nhà, tôi còn đang định đi tìm cô.”
2: Xấu hổ chết đi được, xấu hổ chết đi được Giọng nói hữu lực vang lên bên tai Ý Ý. Ý Ý cảm thấy hơi sợ hãi, nhưng ngoài miệng vẫn cứng rắn nói: “Tôi lớn như thế rồi, có thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được chứ?” Lông mày Bạc Tư nhíu chặt, nói: “Tứ gia đã quy định, cô phải về nhà trước mười giờ tối, nếu như có chuyện gì làm chậm trễ, cô nhất định phải gọi điện báo cho tôi biết một câu.” “Biết rồi, biết rồi…” Những lời này cô đã nghe tám trăm lần rồi, cô nghi ngờ bên trong lỗ tai mình đã sớm hình thành một lớp kén thật dày: “Tứ gia, Tứ gia, cách gọi này có gì hay chứ, làm sao ai cũng thích cái tên lỗi thời này.” “Cái gì?” Mặc dù không nhịn được mà lẩm bẩm mấy câu oán hận, thế nhưng vẫn bị Bạc Tư nghe thấy được, Ý Ý liên tục xua tay, nói: “Không có gì, không có gì.” Thật ra cô rất sợ Bạc Tư, từ sau khi chuyển đến sống ở căn biệt thự này, Bạc Tư vẫn luôn là tài xế kiêm vệ sĩ của cô. Ý Ý luôn cảm thấy người đàn ông vừa đẹp trai, vừa có khí thế khiếp người như thế này không nên làm tài xế, quả thật là nhân tài không được trọng dụng. Ngày thường bọn họ không thường nói chuyện, cô luôn cảm thấy trên người anh ta có một luồng oán khí rất nặng, không biết anh ta oán hận điều gì. Mặc dù cho tới bây giờ, đối với cô, sắc mặt anh ta luôn tốt xấu thất thường, nhưng luôn là người làm tròn trách nhiệm, không tìm ra được sai lầm gì, chẳng qua cô vẫn cảm thấy trên người anh ta có gì đó quái dị. Cô hơi giương mắt lén lút dò xét sắc mặt của anh ta, lại phát hiện ra Bạc Tư đang chăm chú nhìn ra phía sau cô, dường như cả người anh ta hơi chấn động, trong đôi mắt luôn không có bao nhiêu cảm xúc của Bạc Tư, thế mà nổi lên hơi nóng. Giống như là chờ mong, lại giống như muốn nói lại thôi, xét về mặt tổng thể mà nói, ánh mắt kia giống như nhìn thấy người mình rất tôn kính… Ý Ý nhìn theo tầm mắt của anh ta, liếc mắt một cái liền nhìn thấy người đàn ông lặng yên không một tiếng động đứng sau lưng mình. Cô hơi ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng ổn định lại, khóe môi giật giật, cố gắng nở một nụ cười: “Nam Tứ gia, anh còn chưa đi sao?” Nam Cảnh Thâm mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần tây, cà vạt được thắt cẩn thận, hai tay đút túi quần, ống tay áo được xắn lên đến gần khuỷu tay, trên cổ tay phải là chiếc đồng hồ màu bạc xa xỉ, cả người mang theo khí chất quý tộc, một cách tự nhiên khiến cho người ta phải thần phục. Chiếc mũi cao thẳng, lông mi cong, đôi mắt đen liếc thoáng qua cô: “Tôi đã đưa cô đến tận cửa, chẳng lẽ cô không định mời tôi vào nhà ăn chút gì đó sao?” “Hay là…” Trên thực tế Ý Ý rất muốn từ chối, cô đã lùi về phía sau hơn nửa bước, dự định trốn sau lưng Bạc Tư. Khóe mắt cô lơ đãng liếc thoáng qua, Bạc Tư vẫn đang nhìn Nam Cảnh Thâm, trong đêm tối không nhìn thấy rõ nét mặt của anh ta, thể nhưng vẫn có thể cảm nhận được anh ta hơi kích động. “Tứ gia…” Anh ta nhỏ giọng gọi, nhỏ đến mức ngay cả Ý Ý đứng bên cạnh anh ta cũng không nghe thấy. Tay nhỏ của Ý Ý kéo lấy ống tay áo của Bạc Tư, khẽ kéo hai cái: “Bạc Tư, bây giờ đã muộn như thế, hình như trong nhà của chúng ta… Không có đồ ăn nhỉ?” Thật ra cho dù cô về nhà vào lúc nào, trong phòng bếp đều có đủ các món Trung Tây, bất kỳ lúc nào cũng có thể ăn. Tứ gia đã từng phân phó, ai dám để cho cô đói bụng liền đuổi việc người đó, quan hệ giữa Ý Ý và người giúp việc trong gia đình khá tốt, nhiều khi cô không muốn ăn, nhưng vì suy nghĩ cho bọn họ, cô sẽ ăn mấy miếng. Cô sợ Bạc Tư nói lỡ miệng, lúc ánh mắt hai người chạm nhau, cô không ngừng nháy mắt ra hiệu, trong mắt tràn đầy từ chối.