⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này hai người mới ngồi xuống tảng đá, tảng đá này từ trên nhìn xuống, có vẻ vừa đủ để hai người đứng, nhìn lại mới phát hiện ra thật ra vẫn rất rộng.
Lại không thể lập tức đi ra ngoài, hai người chỉ có thể chấp nhận ở lại đây một đêm. Đến bây giờ, nàng mới nhìn rõ hai chân cậu bé toàn là vết thương, hắn lại không mặc quần!!!
Nhớ lại mới rồi bị mình túm đi, cũng không nghe thấy hắn hừ một tiếng. Thật sự là nam tử hán, đánh giá của nàng về hắn không khỏi cao thêm vài phần. Nhưng quá nàng cũng không phải lòng dạ độc ác, đặc biệt là đối với người cùng chung hoạn nạn, nàng cởi áo khoác ngoài của mình bao bọc chân hắn lại.
Cậu bé bị bất ngờ bởi động tác của nàng, một lát sau mới ngẩng đầu lên, nhìn nàng rồi chậm rãi cười nhẹ.
Nụ cười này, lại làm cho nàng có cảm thấy như bị điện giật. Trời ạ! Sao nàng lại có cảm giác với một cậu bé, đùa à. Chẳng lẽ nàng lại là loại yêu thích trai trẻ trong truyền thuyết? Không cần…
Chỉ là, chết tiệt! Vừa rồi không thấy rõ ràng, bây giờ mới phát hiện đứa bé này thật xinh đẹp, đôi đồng tử sáng ngời, lông mi như hai cánh quạt, đôi môi hấp dẫn thật đúng là một bảo bối xinh đẹp.
Khó trách vừa rồi ba người kia nổi lên tà niệm với hắn, ngay cả nàng cũng có chút biến thái mà.
Nàng vẫn nhìn chằm chằm hắn, không tỉnh táo lại được. Cậu bé bị nàng nhìn như vậy có chút luống cuống khuôn mặt cũng không khỏi đỏ bừng, lại càng thêm hấp dẫn, quả thực siêu cấp kawai (dễ thương – tiếng nhật)
Ánh mắt của nàng từ trên khuôn mặt mê người của hắn chậm rãi trượt xuống, thấy trên cổ hắn dường như mang theo cái gì đó. Nàng không tự chủ được vươn tay lấy ra xem, là một khối ngọc trên mặt khắc hai chữ "Hỏa Tiêu".
Hỏa Tiêu? Tên của hắn sao? Nàng lại rút tay về sờ cổ của mình, lại cũng có khối ngọc, nàng nhìn nhìn, trên mặt khắc ‘ Hỏa Nguyệt’. Đây là tên của thân thể này?
"Ta là đệ......"Nàng có chút không chắc chắn nói.
"Tỷ tỷ."Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hỏa Tiêu hơi ửng đỏ như cũ, nhưng vẫn mang theo cười yếu ớt gọi nàng một tiếng.
---
Quỷ a
A! Không phải chứ! Nàng không nhịn được kêu lên một tiếng, đáng yêu như thế, xinh đẹp như thế, lại là đệ đệ của nàng, chỉ có thể nhìn không thế ăn…
Có điều tính đi tính lại, còn nhiều thời gian, lại có thêm một đệ đệ xinh đẹp như thế cũng không tệ.
Bóng tối đã bao trùm xuống, hai người lại đang ở trên vách đá treo leo, gió đêm thổi từng đợt, đến ngay cả Hỏa Nguyệt cũng cảm thấy lạnh buốt. Nghiêng người nhìn Hỏa Tiêu, đứa bé kia càng lạnh run, lại như trước cắn chặt răng không rên một tiếng.
Tim Hỏa Nguyệt lập tức như đau đớn như kim châm, nàng là một người phụ nữ lạnh lùng tuyệt tình, hôm nay lại vì hắn mà xúc động. Thật sự là không thể tưởng tượng nổi.
Ai, Hỏa Nguyệt nhẹ nhàng thở dài. Vô tình đi tới thế giới này, sau này muốn sống sót, phải nhanh chóng thích nghi mới được. Mà người trước mắt này, chính là thân nhân duy nhất của nàng.
"Tới đây."Giọng nói Hỏa Nguyệt không tự chủ được ôn nhu vài phần.

⬅ Trước Tiếp ➡