Bây giờ nàng chỉ là một tiểu cô nương mười tuổi, khoảnh khắc vừa rồi là do ba người đàn ông kia đang tập chung sự chú ý vào cậu bé kia nên nàng mới có thể một chiêu đắc thủ như vậy. Cho nên bây giờ ngoài trừ trốn đi thì không còn cách nào khác.
Có thể nàng nằm mơ đều không nghĩ đến, ông trời còn có thể đùa bỡn nàng như thế, trước mặt nàng là vách núi cao không thấy đáy.
"Oh, shit!"Nàng cũng không để ý cậu bé còn đang đứng bên cạnh, tay chỉ lên trời bắt đầu nói tục: "Con mẹ nó, lão già ông chơi ta, ông để cho ta sống lại chính là để cho ta chết lần nữa sao?!"
Nhưng, dù sao cũng đã được mưa bom bão đạn tôi luyện, lẽ nào lại dễ dàng chắp tay chịu trói như vậy. Sau khi mắng xong, nàng bắt đầu men theo vách núi tìm khiếm khắp nơi. Đột nhiên nàng cười rộ lên.
Có câu nói, trời không tuyệt đường ai bao giờ. Quả nhiên là có đạo lý.
Bây giờ nàng và cậu bé kia đang ở trên vách núi, ai biết trong này cư nhiên lại có một tảng đá lớn, hai người con trai chen chúc trên đó còn dư dả. Hơn nữa bây giờ sắc trời đã muộn, lại dùng thêm cành cây cỏ dại che lấp nếu không nhìn kỹ căn bản sẽ không nhìn thấy.
Nàng để cậu bé kia nắm lấy dây đứng cho vững sau đó mới tùy tiện giật chút cành lá cùng cỏ dại lại ôm một tảng đá ném cho hắn, trong mắt hắn hiện lên tia nghi hoặc nhưng vẫn ngoan ngoãn tiếp được.
Nàng không khỏi có chút hảo cảm đối với cậu bé này, thật không tệ rất nghe lời, nếu là những đứa trẻ khác có lẽ đã khóc lớn lên rồi.
Đợi nàng leo lên trên tảng đá thì xa xa đã có người chạy tới, nghe tiếng bước chân, số người không ít.
Nàng quay đầu ra đặt tay lên miệng ra dấu im lặng với cậu bé, chú ý âm thanh bên kia. Sau đó đem tảng đá kia vứt xuống núi, nàng còn rất hợp tình hợp lý hét lên một tiếng ngắn ngủi "A….."
Rồi nàng mới lấy những cành lá vừa hái xuống che kín hai người, ôm lấy cậu bé kia dựa vào vách núi.
Làm xong tất cả thì cảm nhận được ánh mắt của cậu bé kia liếc đến, nàng ngẩng đầu lên vừa vặn chống lại ánh mắt của hắn. Trong mắt cậu bé chẳng những không có kinh hoảng, sợ hãi mà lại mang theo ý cười. "Dám cười nàng! Xem nàng làm cho hắn đẹp mắt!"
Một đám người nghe được tiếng la của nàng, đều nhanh chóng chạy vội tới bên vách núi nhìn quanh.
Bóng đêm quá sâu, từ vách núi nhìn xuống tối om một mảng, cái gì cũng không thấy rõ.
Vừa vặn tảng đá kia đã rơi xuống đáy vực, một chút âm thanh truyền lên. Rồi mới chợt nghe thấy mấy người đàn ông ở phía trên bàn luận.
"Chỉ sợ đã ngã xuống."
"Ta không yên tâm, phải xuống dưới tìm thi thể."
"Chờ huynh đi xuống, sớm bị dã thú ăn sạch."
"Nhưng mà......"
"Cũng chỉ là hai đứa con trai mà thôi, đi thôi."
"Cái này...... Được rồi."
======= tiểu thuyết hay ======
Cuối cùng truyền đến tiếng đám người rời đi, có điều nàng không dám khinh thường, đợi một hồi lâu mới buông tay đang ôm cậu bé ra, trong lòng bàn tay thấm ướt mồ hôi. Lại nhìn cậu bé, cũng một bộ dáng khẩn trương.