⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Tư Tầm "... Cậu có biết xấu hổ không hả? Người chưa tới đủ cậu đã ăn rồi?"
Tưởng Thịnh Hòa đã thấy từ lâu nhưng không trách được, kéo một cái ghế ra ngồi xuống.
Tần Mặc Lĩnh nhướng mày "Tôi có gì mà xấu hổ?" Anh ta đánh bài cả đêm, sáu giờ sáng mới ngủ, đánh một giấc đến chiều, đây là bữa đầu tiên trong hôm nay.
Tưởng Thịnh Hòa cầm máy tính bảng trên bàn lên xem thực đơn. Anh mới không đến mấy ngày mà nhà hàng tư nhân đã đổi thực đơn mới, có những món ăn mới.
Tưởng Tư Tầm không ngồi xuống, đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra, hút thuốc.
Anh ta vừa xuống máy bay đã bị cậu ba kéo đi xem mắt, rồi lại vội vã đuổi đến bệnh viện, cả một ngày không tìm được cơ hội hút điếu thuốc.
Anh ta châm thuốc, hỏi Tần Mặc Lĩnh một cách đầy hứng thú "Nghe nói tháng này cậu có buổi xem mắt?"
Tần Mặc Lĩnh "Có tháng nào tôi không có đâu?"
Tưởng Tư Tầm cười lớn.
Lời của Tần Mặc Lĩnh không hề khoa trương. Trong nhà xếp cho anh ta đi xem mắt không biết mệt mỏi, anh ta không bỏ lần nào, bản thân cũng quên mất mình đã gặp bao nhiêu đối tượng xem mắt rồi.
Mấy mối quan hệ thông gia môn đăng hộ đối đều là vì một chữ "lợi" vô nghĩa.
Tưởng Tư Tầm hút xong điếu thuốc, Tưởng Thịnh Hòa vẫn còn đang xem thực đơn.
Tưởng Tư Tầm nhíu mày "Nhìn thực đơn có thể ra vàng à?"
Tưởng Thịnh Hòa như không nghe thấy, không trả lời.
Tưởng Tư Tầm chậm rãi khạc ra ngụm khói cuối cùng, dập đầu lọc, đi đến. Anh ta quét mắt qua thực đơn, cuối cùng cũng biết vì sao Tưởng Thịnh Hòa thấy hứng thú với thực đơn "Có món ăn nổi tiếng ở Tô Thành à?"
"Ừ." Tưởng Thịnh Hòa chọn mấy món trong thực đơn, đặt máy tính xuống.
Tưởng Tư Tầm ngồi xuống, nhìn chằm chằm cậu em họ một lát "Mang một phần cho Lạc Kỳ nhé?"
"Không cần." Tưởng Thịnh Hòa nhắc nhở Tưởng Tư Tầm, cũng là cảnh cáo bản thân "Cô ấy sắp kết hôn rồi, không nên làm phiền cô ấy."
"Được rồi, hiểu rồi." Chỉ trong mỗi chuyện Lạc Kỳ này, Tưởng Tư Tầm chưa bao giờ pha bất cứ trò gì, Tưởng Thịnh Hòa nói gì thì anh ta làm cái đó, chưa bao giờ phản bác.
Ăn cơm xong, Tưởng Thịnh Hòa đi thẳng từ nhà hàng tư nhân về chỗ mình ở. Ngày mai anh ra nước ngoài công tác, phải dậy sớm kịp chuyến bay, nên anh không cố ý đến bệnh viện nữa.
Nếu Lạc Kỳ không ở đó, anh mới có thể đến thăm cô mình lần nữa.
Mãi đến ngày Bảy tháng Sáu, bất kể là trong phòng bệnh ở bệnh viện hay trong các hội nghị cấp cao của công ty, Lạc Kỳ đều không tình cờ gặp Tưởng Thịnh Hòa.
Trong khoảng thời gian này, thư ký Cứ gọi điện cho cô, hỏi cô về thông tin căn cước dùng để đặt vé tàu cao tốc đến Tô Thành.
Lạc Kỳ thuận tiện hỏi khách sạn được đặt trước ở đâụ
Dựa theo chỉ thị của Tưởng Thịnh Hòa, thư ký Cứ đặt phòng ở một khách sạn năm sao tại trung tâm Tô Thành. Trong nội thành cái gì cũng tốt, chỉ là kẹt xe nghiêm trọng. Trước nay ông chủ đi công tác không thích nghỉ lại mấy chỗ ồn ào, lần này là ngoại lệ. Anh nói muốn đi gặp một người bạn, ở khu trung tâm tiện hơn.
Lạc Kỳ vừa nghe địa chỉ của khách sạn là biết nó cách đường dẫn vào ngõ nhà cô chưa đến năm trăm mét, buổi tối cô có đủ thời gian về nhà.
Thư ký Cứ chỉ biết Lạc Kỳ là người Tô Thành, không quá rõ nhà cô ở đâụ
"Nhà em có gần khách sạn không? Lịch trình lần này không kín, nếu gần em có thể về nhà ở một đêm."
Lạc Kỳ ăn ngay nói thật "Gần lắm ạ, đi bộ mười phút là đến." Cô chủ động đề nghị "Nếu buổi tối không có tiệc tùng thì để em làm hướng dẫn viên đưa cô đi dạo xung quanh ạ."
Thư ký Cứ không hề khách sáo "Chắc chắn cô phải nhờ em rồi "
⬅ Trước Tiếp ➡