"Hay là đến bar nhé?" Tưởng Tư Tầm lại thấy không hợp "Mẹ anh còn nằm bệnh viện, chúng ta mà đến bar sẽ bị mắng bất hiếu Thôi chúng ta tìm một nhà hàng tư nhân đặc sắc đi "
Ở nước ở khắp nơi trong nước.
"Em lái xe đi, em quen đường hơn anh." Anh ta đưa chìa khóa xe cho Tưởng Thịnh Hòa.
Tưởng Thịnh Hòa không nhận "Để tài xế lái đi."
"Để tài xế lái cũng được, nhưng hai chúng ta có một người phải nằm bò trên trần xe."
Lúc này, Tưởng Thịnh Hòa mới nhìn hình dạng của chiếc chìa khóa, là kiểu của xe thể thao "Xe của Tần Mặc Lĩnh?"
"Ừ."
Tưởng Tư Tầm không có xe trong nước, mỗi lần về nước, anh ta không lấy xe của Tưởng Thịnh Hòa thì cũng lấy xe của Tần Mặc Lĩnh. Anh ta thân thiết với Tần Mặc Lĩnh như vậy là nhờ Tưởng Thịnh Hòa.
Tần Mặc Lĩnh là bạn học của Tưởng Thịnh Hòa. Từ nhà trẻ đến tiểu học, họ đều học cùng lớp, thế là từ nhỏ họ đã ‘úp chung một nồi’, một người gây sự nhất định sẽ kéo luôn người kia xuống nước.
Tần Mặc Lĩnh còn là một đại cổ đông khác của Viễn Duy, một phần ba vốn liếng của Viễn Duy đều từ anh ta mà ra.
Trên đường đi, Tưởng Tư Tầm xác định địa chỉ nhà hàng tư nhân rồi gửi cho Tần Mặc Lĩnh Đi chung đi.
Gửi tin nhắn xong, anh ta tán gẫu với Tưởng Thịnh Hòa "Nghe nói dạo này Tần Mặc Lĩnh cũng bị gia đình xếp cho đi xem mắt."
Tưởng Thịnh Hòa nhìn chằm chằm đèn tín hiệu ở trước mặt "Vậy không phải vừa khéo à? Hai người có thể giao lưu học hỏi."
Tưởng Tư Tầm chống lấy cằm, không thèm chấp nhặt với anh, hùa theo anh bảo "Đúng là anh có ý này."
Bỗng anh ta nghĩ đến "Câu anh hỏi trước đó, sao em không trả lời?"
Tưởng Thịnh Hòa không để ý "Câu gì?"
Tưởng Tư Tầm kiềm tính nết lại, nhắc nhở anh "Câu anh hỏi em trong phòng bệnh ấy "
Câu hỏi anh ta hỏi lúc ở trong phòng bệnh chưa từng nghĩ sẽ cướp Lạc Kỳ về à?
Tưởng Thịnh Hòa hỏi ngược lại "Anh nói xem?"
Giọng điệu này chính là đã nghĩ sẽ cướp.
"Nếu em chưa từng nghĩ đến thì anh sẽ giật dây em làm, dù sao anh cũng không có nhiều ý thức đạo đức lắm "
Từng nghĩ thì được rồi.
Còn như vì sao cuối cùng anh muốn cướp mà lại không cướp, Tưởng Tư Tầm không cần hỏi cũng biết, Bùi Thời Tiêu chưa cho anh cơ hội.
Chỉ cần Bùi Thời Tiêu đối xử với Lạc Kỳ không tốt, Lạc Kỳ sống không vui vẻ, Tưởng Thịnh Hòa sẽ dùng tất cả thủ đoạn để chia rẽ đôi tình nhân nhỏ bọn họ. Nhưng cố sao Bùi Thời Tiêu luôn đối xử với Lạc Kỳ chung thủy một lòng, hành động lại không thể soi mói.
Có lẽ Tưởng Thịnh Hòa chỉ có thể mơ đến chuyện cướp người trong những lúc Lạc Kỳ không cam tâm và khó chịụ
Lần này Tưởng Tư Tầm về nước mới được biết Lạc Kỳ đã đính hôn, ngày cưới cũng đã được xác định, là trong tháng Mười Hai.
"Sang năm em có tính toán gì không?" Anh ta thử dò xét.
Tưởng Thịnh Hòa nheo mắt nhìn anh ta "Sợ em không nghĩ thoáng được à? Không đến mức đó "
Lạc Kỳ kết hôn, anh đã sớm có chuẩn bị tâm lý. Lấy tình cảm của cô và Bùi Thời Tiêu, chẳng qua chuyện kết hôn chỉ là chuyện sớm muộn.
Tưởng Tư Tầm tự chế giễu "Là anh lo bò trắng răng rồi "
Tưởng Thịnh Hòa nói về dự định năm sau, tất nhiên không phải trong chuyện tình cảm "Y Tế Viễn Duy có đối thủ cạnh tranh tiềm ẩn, sức phát triển của công ty này rất lớn. Nếu nó tạo thành uy hiếp với Viễn Duy thì không thể để lại."
Khoa học kỹ thuật y tế Viễn ty con thuộc tập đoàn Viễn Duy, nghiệp vụ chính là in 3D, lĩnh vực mũi nhọn là chuyên khoa chỉnh hình và Nha khoa.
Tưởng Tư Tầm tán thành "Vậy thì thu mua thôi "
Không lâu sau, xe thể thao dừng ở trong sân của nhà hàng tư nhân.
Tần Mặc Lĩnh đã ở trong phòng, chọn mấy món ăn, đang chậm rãi ăn một mình.