⬅ Trước Tiếp ➡

"Rengggggg" dòng chuông điện thoại đánh thức anh khỏi dòng suy nghĩ. Nhìn màn hình hiển thị một dãy số điện thoại lạ, anh chợt cau mày, anh rất ít khi tiếp xúc với người lạ. Hầu như anh chưa từng cho ai số điện thoại riêng của mình.
"Alo? " Anh nhận máy
"Alo? Cho hỏi đây phải là số điện thoại của Quân Tâm không ạ? " Bên kia có một giọng nói dịu dàng truyền sang, giọng nói này thật ngọt ngào, dường như mang anh về phần kí ức nào từ rất lâụ
"Phải Xin hỏi bên kia là..."
"Xin chào Mình tên là Lan Ninh, là sinh viên trường H. Thầy phụ trách có nhắc đến cậu sẽ cùng mình làm MC cho chương trình nên mình mới vội liên lạc bới cậụ" Lan Ninh bên kia ôn tồn đáp, giọng cô được truyền sang tai anh thập phần dịu dàng như muốn nghe mãi.
"Vâng, xin chào Sáng nay mình có tí việc nên không trực tiếp đến trường được"
Lan Ninh nghe thế cũng hoà nhã "Không sao, từ đây tới chiều không biết cậu đã có thời gian chưa? Tại có một số vấn đề chúng ta cũng cần phải trao đổi trực tiếp với nhaú
"Có. Mình sẽ đến trường ngay. Có thể gặp cậu ở đâu? " Quân Tâm cũng dịu giọng hỏi, lúc sáng anh bận phải vào nhà mới sau đó lại đón mẹ sang thật không có thời gian.
"Quán cà phê bên cạnh trường, mình sẽ ngồi đấy đợi cậụ" Lan Ninh bên kia cũng dịu giọng ngọt ngào.
"Ok Mình sẽ đến ngay" Quân Tâm cũng vội siết nhẹ điện thoại, giọng nói này anh đã nhớ ra rồi. Là người đã không ngừng khuyên nhũ anh học tập, anh không chắc có phải là cô không, nếu là cô thì thật tốt. Cô gái của anh, anh đã bao đêm từng nhung nhớ về cô mà tự vân vê chính mình để thoã mãn.
Ở bên trường, Lan Ninh tạm biệt My My rồi cũng sang quán cà phê cạnh trường, chọn một bàn khuất phía trong ngồi xuống. Tay cầm viết không ngừng tô đậm những phần chú ý thay đổi. Cô không biết, bản thân mình đã sắp làm con mồi cho người khác ngậm nhắm.
Đã tuyên bố là viết truyện cao H nên H của mình sẽ rất tục nhé Nói đến đây ai mà không thích thì vui lòng rời đi chứ đừng buông lời cay đắnggg 🙂
Bên trong quán cà phê âm nhạc được phát là một bài hát đang hot gần đây của nhóm nhạc nam Hàn Quốc cô yêu thích. Cô khẽ ngân nga giai điệu trong miệng, mắt có chút mỏi vì nhìn chữ quá lâụ Cô lơ đễnh nhìn về phía cửa lớn của quán. Hiện tại đã hơn 10 giờ quán cũng không đông khách lắm. Chỉ lác đác vài sinh viên ngồi cạnh nhau, có hai cặp tình nhân ngồi nói cười. Ánh mắt họ nhìn nhau thật đầy hạnh phúc, bất chợt cô cảm thấy thật ganh tị.
Mọi người luôn đồn đãi về cô là một gì đó thật hoàn hảo nhưng bản thân cô lại không thấy đó là niềm vui mà cô càng khao khát hơn là có người hiểu mình, yêu mình và chiều chuộng mình. Là con gái cô thấy bản thân cũng chẳng đòi hỏi gì quá đáng. Bất kể cô gái nào cũng từng vài lần ao ước như cô mà thôi.
"Leng Keng" chuông gió được treo trên cửa quán vang lên mỗi khi có ai đó tiến vào. Cũng là lúc kéo lại dòng suy nghĩ của cô. Lan Ninh lơ đãng nhìn về phía cửa thấy một chàng trai cao tầm m8, mặc áo T Shirt màu xanh da trời, quần Jean màu đen, kèm đôi giầy thể thao đang liếc nhìn một vòng xung quanh rồi chợt ánh mắt hai người giao nhaụ Lan Ninh thấy ánh mắt này thâm thẫm, lóng lánh như vùng trời xanh ngoài kia. Mang lại cho cô vài phần cảm giác lạ.
Phía đối diện, ánh mắt ấy cũng sững lại vài giây, như chăm chú, như tìm tòi gì trên người cô khiến cô mất tự nhiên. Cô vội liếc ánh mắt đi nơi khác trái tim không khỏi đập hơi nhanh.


⬅ Trước Tiếp ➡