Chương 3
"My My cậu sắp xếp tiết mục đi, mình ra ngoài gọi điện thoại liên lạc với đàn em khoá dưới" Lan Ninh vừa nói vừa mở tập hồ sơ, trong đó là một sấp giấy được bấm kẹp rõ ràng kèm thêm giấy note màu vàng " Trương Quân Tâm số điện thoại 084567xxx" được viết bằng nét chữ phóng khoáng của thầy phụ trách. Cô nhìn cái tên trên giấy note thật lâụ Quân Tâm hình như cô đã từng nghe cái tên này ở đâu đó rồi. Nhất thời bản thân cũng chẳng kịp nhớ ra.
Cô bước ra ngoài hành lang, đứng một bên lan can được che khuất bởi ánh sáng, ngón tay lướt nhẹ trên điện thoại nhập từng con số vào đó. Cô nên gọi điện, hay nhắn tin thì tốt hơn nhỉ? Lan Ninh bất chợt hơi chần chừ hồi lâụ
Ở khu đô thị trung tâm của thành phố H, có một chàng trai đang ngồi trong sô pha trong khu chung cư cao tầng. Ánh mắt thản nhiên nhìn hai người đàn ông và phụ nữ có đôi nét vui vẻ đối diện.
"Đây là quà tặng mẹ giành cho con sau khi con được tuyển thẳng vào trường đại học quốc gia H" Một người phụ nữ mặc bộ váy màu kem được thiết kế riêng. Bà vừa nói tay cầm ly nước uống vô cùng trang nhã.
"Vâng, cảm ơn mẹ" Chàng trai ngồi đối diện ánh mắt thản nhiên, không xua nịnh, cũng không ấm áp.
"Mẹ biết con cũng đã trưởng thành, giờ con có thể tự lập, mẹ không ngăn cản bước chân con nữa" Giọng người phụ nữ chợt trầm buồn, bà vẫn chưa thể nhìn thẳng vào mắt chàng trai đối diện. Bà biết trên cương vị là một người mẹ, bà vẫn còn rất nhiều thiếu sót khiến một phần lương tâm của bà vô cùng ái náy.
"Con cảm ơn" Chàng trai nhìn người phụ nữ tự xưng là mẹ trước mặt, ánh mắt vẫn không tình cảm cũng không lạnh nhạt. Như thể anh chỉ đang nhìn một người bình thường.
"Quân Tâm" Bà mẹ như muốn thốt ra điều gì nhưng bị đôi tay bên cạnh bà nắm lại. Là người đàn ông mặc vest đen bên cạnh nãy giờ vẫn luôn im lặng.
"Thôi vậy" Bà thở dài cũng như nói với chính bản thân mình. "Thế mẹ với dượng về trước, con cần gì thì có thể liên hệ với mẹ hoặc ..." Bà dừng lại nhìn con trai "Hoặc dượng Minh bất cứ lúc nào." Bà gượng
"Dượng lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ" Người đàn ông cũng phá vỡ bầu im lặng nãy giờ vội đáp. Kéo tay người phụ nữ bên cạnh đứng dậy.
"Vâng, để con tiễn hai người" Chàng trai được gọi là Quân Tâm cũng vội đứng dậy bước ra cửa tiễn hai người.
Trước khi bước hết chân ra khỏi cửa, người đàn ông chợt vỗ vai lên vai anh "Mẹ con, bà ấy cũng đã khổ sở rất nhiềú bàn tay ông có lực vỗ lên bờ vai rắn chắc của anh rồi sau đó cũng bước ra khỏi nhà.
Quân Tâm đóng cánh cửa sau đó về sô pha uống cạn ly nước trên bàn rồi cũng chợt thở dài. Anh biết bắt đầu từ khi học lớp 10, ba mẹ anh đã có nhiều cuộc cãi vã. Ba luôn vì công ty mà đi sớm về khuya, mẹ thì luôn ở nhà chờ đợi mỏi mòn. Cho đến một ngày mọi thứ như một sự sắp xếp hiển nhiên ba ngoại tình mà mẹ cũng có tình nhân mới. Họ sống với nhau kiểu cả hai không xâm phạm lãnh thổ của ai. Còn riêng anh, anh từng đau khổ, từng níu kéo, cũng đã từng hàn gắn gia đình nhưng kết quả mẹ chủ động li dị rồi theo người đàn ông kia rời khỏi ba rời khỏi anh. Sau cùng ba cũng lấy vợ khác. Anh cứ thế mà cô độc nổ lực, cô độc học tập và cô độc nhận lấy thành tích của mình.