⬅ Trước Tiếp ➡
“Nhưng chắc có lẽ họ không hài lòng với việc bọn mình tụ tập cùng nhau và cảm thấy việc tụi mình chơi bài ồn ào ảnh sẽ hưởng đến cuộc sống bình thường của họ, nên mới sẵn sàng khiển trách một cách giận dữ về hành vi xấu và gây rối của tụi mình đó ”
Tần Minh Hổ và ba người khác nghe được lời nói của Lục Bách Thành, trên mặt chỉ mỉm cười chứ không lộ ra chút lo lắng gì, chỉ quay đầu nhìn Lục Bách Thành bước đi thong thả ra phía cửa, chờ đợi nhìn thoáng qua bộ mặt của người kia.
Khi tiếng mở cửa vang lên và dáng vẻ xa lạ của Tống Tĩnh Như cùng Trần Trường Phong lọt vào mắt Lục Bách Thành và những người khác, ánh mắt cả đám không khỏi dừng lại trên khuôn mặt hiền lành và trắng nõn của Tống Tĩnh Như một lát, giống như trong con ngươi đen đang bắn ra ánh sáng nông sâu bất ngờ.
Thật tươi mới, cảnh tượng này thật mới mẻ Bốn người họ, Lục Bách Thành, đã chia tay với người bạn gái tuổi teen mà gã ta từng quen, giờ bất ngờ nhìn thấy một người phụ nữ lớn tuổi xinh đẹp hơn nhiều so với cô gái mà gã ta từng vui vẻ một ngày, đã vậy còn chủ động tìm tới cửa khiến gã ta xao xuyến.
Trong khi đó, Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong khi thấy Lục Bách Thành mở cửa và cách đó không xa là ván bài còn chưa được chơi đang ở trước mặt Tần Minh Hồ và ba người khác, thì trên mặt giống như có chút áy náy.
"Thật xin lỗi Làm phiền các cậu chơi bài rồi." Trần Trường Phong lễ phép nói lời xin lỗi với Lục Bách Thành trước, sau đó đưa gói quà đám cưới trong tay cho Lục Bách Thành.
"Đúng vậy Đây là một lời chào thân mật của vợ chồng tôi, chúng tôi sắp kết hôn, nên cũng muốn đến chào hỏi hàng xóm xung quanh và hy vọng mọi người sẽ không chê mà đón nhận nó. "
Có lẽ lúc này, Tống Tĩnh Như chỉ cảm thấy đám người Lục Bách Thành và những người khác tụ tập chơi bài để giải trí, cũng không có gì phản cảm hay khó chịu, nên sau khi Trần Trường Phong vừa nói xong lời chào hỏi nhẹ nhàng và thân thiện với Lục Bách Thành, cô cũng lập tức đưa túi giấy đỏ đựng đầy kẹo mà cô cầm bằng những ngón tay gầy gò trắng nõn cho Lục Bách Thành "Vợ chồng tôi mới mua căn nhà đó được một năm và mới sửa chữa lại vài tháng, nhưng chúng tôi dự định sẽ sống ở đây lâu dài, nên hy vọng về sau chúng ta có thể là hàng xóm thân thiết của nhau "
Lục Bách Thành cụp mắt xuống nhìn những thứ Trần Trường Phong và Tống Tĩnh Như đưa cho mình, rõ ràng là đồ ăn vặt mừng lễ thành hôn, trong nháy mắt, gã ta cầm hai túi giấy màu đỏ vào trong tay và đáp lại họ bằng một nụ cười có vẻ hơi thân thiện và tốt bụng
“Vâng, Tôi cũng thắc mắc, tôi nhớ trước đó căn nhà đối diện không có ai sống, nhưng một ngày nọ khi tôi quay lại, tôi chợt thấy trên cửa có dán chữ “Hỉ” to màu đỏ. Tôi rất bất ngờ, nghĩ thầm chắc sẽ có một vài người mới sẽ chuyển đến."
"Chỉ là, anh vừa mới nói hôn lễ sẽ sớm được tổ chức, ý của anh là hai ngày nữa sẽ tổ chức sao ?" Lục Bách Thành giống như là khách khí hỏi thăm, nhưng lúc này Tống Tĩnh Như cùng Trần Trường Phong lại như không để ý thấy trong lời nói của Lục Bách Thành có gì đó sai sai.
Thậm chí, vào lúc này, Trần Trường Phong còn mỉm cười rạng rỡ trả lời câu hỏi mà Lục Bách Thành vừa hỏi anh và Tống Tĩnh Như, như kiểu giải đáp sự tò mò của Lục Bách Thành "Đúng vậy, đám cưới mà tôi và vợ cất công chuẩn bị, sẽ được tổ chức vào ngày mai."
⬅ Trước Tiếp ➡