⬅ Trước Tiếp ➡
Và ngày mai khi họ trở thành cặp vợ chồng mới cưới được mọi người biết đến, họ sẽ sống trong ngôi nhà được cải tạo tốt này một thời gian dài.
Nhưng nếu họ ở lâu ngày và gặp những người hàng xóm cùng tầng đối diện của cánh cửa, Tống Tĩnh Như và Trần Trường Phong, đều là những người tốt bụng, tất nhiên họ sẽ không muốn làm điều gì đáng xấu hổ hay để người khác thấy khó chịu về mình.
"Xem ra bọn họ là những người hàng xóm trẻ tuổi sống đối diện với chúng ta." Lúc này, Trần Trường Phong suy nghĩ một chút, đồng thời cũng có thể là vì nghĩ cho mối quan hệ của anh và Tống Tĩnh Như, với những người hàng xóm ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp này, về lâu về dài sẽ có quan hệ gần gũi, nếu cứng nhắc quá cũng không tốt, vì vậy anh đưa mắt liếc nhìn hạt dưa, đậu phộng và mấy hương vị kẹo cưới khác nhau trên bàn kính.
Trần Trường Phong lập tức vươn tay cầm lấy từng cái một, sau đó trộn lẫn và tràn ngập vui mừng bỏ vào trong túi giấy màu đỏ.
"Nào, Tĩnh Như, bây giờ có một ít hạt và kẹo dẻo mà chúng ta đã mua trước, anh nghĩ hôm nay hai chúng ta cũng có thể qua nhà của những người hàng xóm kia, chào hỏi họ xem như làm quen."
Đối với lời nói lễ phép và chu đáo của Trần Trường Phong, Tống Tĩnh Như tính tình ôn hòa tất nhiên sẽ không có ý kiến
gì, cô cũng nghe theo cầm một chiếc túi giấy cùng màu với thứ Trần Trường Phong đang cầm trên tay, trên môi nở nụ cười ngọt ngào, nắm lấy cánh tay rắn chắc của Trần Trường Phong, chuẩn bị cùng anh đi sang nói chuyện với những người hàng xóm xa lạ kia
"Được rồi, chúng ta đến gặp những người hàng xóm trẻ tuổi trông có vẻ tràn đầy năng lượng kia đi "
Một lúc sau, Tần Minh Hổ, Trác Vọng Tân và Tiêu Thiên Thạch đang ngồi quây quần bên bàn đánh bài trong nhà Lục Bách Thành nghe thấy tiếng gõ "Cốc... Cốc cốc" vọng lại, lọt vào tai họ, làm cho động tác chạm vào lá bài trên tay bọn họ hơi dừng lại.
"Bách Thành, hình như bên ngoài có ai tìm mày kìa?"
Tối hôm qua, Tần Minh Hổ và Lục Bách Thành chơi mạt chược cả đêm trong tiệm mạt chược, mặc dù ngày thứ hai không ngủ cả đêm, tiền trong túi cũng sắp hết, nhưng loại hình giải trí này đôi khi lại có sức hấp dẫn đặc biệt như cờ bạc, cho nên cho dù lúc này bọn họ có cùng nhau trở về nhà Lục Bách Thành cũng không ngủ được nhiều, lại bắt đầu chơi bài.
"Anh Thành, mở cửa xem thử ai Với lại ván này, chỉ có một số người chúng ta chơi cùng nhau thì chán lắm. Nếu có bạn mới tham gia, có lẽ chúng ta sẽ thấy phấn khích và chơi vui vẻ hơn đó "
Trác Vọng Tân nói với Lục Bách Thành đang ngồi trên ghế đáy mềm với giọng điệu rất hưng phấn, như là nóng lòng muốn biết người tìm Lục Bách Thành là ai.
Lúc này, Tiêu Thiên Thạch ngồi ở phía trước bên phải Lục Bách Thành, thân hình của gã đặc biệt cường tráng, mặc dù gã không cùng Trác Vọng Tân và Tần Minh Hổ lên tiếng thúc giục chủ nhân Lục Bách Thành nhanh đi ra ngoài mở cửa, nhưng trong mắt gã lại lộ ra vẻ tò mò háo hức và dường như đang liếc về phía cánh cửa chỉ cách mình vài mét.
“Chắc tụi mày cũng biết, do tao hay tụ tập mọi người ở nhà vào đêm khuya để đánh bài, uống rượu và gây ồn ào nên từ lâu tiếng tăm của tao cũng được hàng xóm biết đến, bọn họ luôn coi tao như dân du côn ác bá chuyên bắt nạt mọi người. Lúc này, Lục Bách Thành cũng đứng dậy khỏi ghế và không mặn không nhạt nói thêm với nhóm Tần Minh Hổ, như đang giảng đạo
⬅ Trước Tiếp ➡